Người gieo chữ bằng âm nhạc là câu chuyện về nghệ sĩ – nhà giáo Hoàng Thị Hoa, người dành trọn đời gắn bó với đàn tam thập lục và âm nhạc dân tộc. Từ mái trường vùng Việt Bắc đến sân khấu nghệ thuật, chị không chỉ truyền dạy kỹ năng mà còn gieo vào học trò tình yêu văn hóa truyền thống.
- Tạm giữ hình sự hai cha con trong vụ điều chó cắn người ở Hà Nội
- Cháy lúc rạng sáng làm 4 người tử vong trong căn nhà ven quốc lộ 14
- Bắt giám đốc công ty nông sản chiếm đoạt hơn 166 tỷ đồng
Con đường đến với âm nhạc và duyên gắn bó với đàn tam thập lục
Hành trình âm nhạc của nghệ sĩ – nhà giáo Hoàng Thị Hoa bắt đầu từ tuổi thơ gắn với không gian văn hóa vùng cao Việt Bắc. Lớn lên trong gia đình người Mông, chị sớm được nuôi dưỡng bằng tiếng khèn, làn điệu dân gian và tinh thần nghệ thuật truyền thống. Những yếu tố này tạo nền tảng cảm xúc sâu sắc, giúp chị hình thành mối liên hệ bền chặt với âm nhạc dân tộc ngay từ những năm tháng đầu đời.
Ban đầu, chị có niềm yêu thích với đàn piano – biểu tượng của âm nhạc hiện đại. Tuy nhiên, cơ duyên đưa chị đến với đàn tam thập lục đã mở ra một hướng đi khác. Từ sự bỡ ngỡ ban đầu, chị dần khám phá được chiều sâu của loại nhạc cụ truyền thống này: âm sắc trong trẻo, linh hoạt, giàu biểu cảm và có khả năng chuyển tải tinh tế nhiều trạng thái cảm xúc. Chính quá trình “tìm hiểu – khám phá – gắn bó” đã biến đàn tam thập lục không chỉ thành công cụ biểu diễn, mà thành một phần bản ngã nghệ thuật của chị.
Điều đáng quý là thay vì theo đuổi hào quang sân khấu lớn, chị chọn con đường bền bỉ hơn: gìn giữ giá trị văn hóa và phát huy bản sắc âm nhạc dân tộc thông qua nghiên cứu, biểu diễn và giảng dạy. Đây cũng là điểm khác biệt tạo nên chiều sâu nhân vật – một nghệ sĩ không chỉ sống với âm nhạc, mà còn sống cho trách nhiệm văn hóa.

Người gieo chữ bằng âm nhạc – vai trò người thầy và sứ mệnh lan tỏa
Sau khi tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, Hoàng Thị Hoa trở về công tác tại Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Việt Bắc. Lựa chọn ấy không chỉ xuất phát từ tình cảm với miền đất cội nguồn, mà còn từ nhận thức về sứ mệnh giáo dục và bảo tồn văn hóa qua âm nhạc. Lời khuyên của nhà thơ Nông Quốc Chấn – “gieo cái chữ bằng âm nhạc vào cộng đồng” – trở thành định hướng xuyên suốt trong con đường nghề nghiệp của chị.
Trong vai trò giảng viên, chị không chỉ truyền dạy kỹ năng biểu diễn, mà còn bồi dưỡng cảm xúc thẩm mỹ, niềm tự hào văn hóa dân tộc cho học sinh. Đặc biệt, nhiều học trò của chị là con em đồng bào dân tộc thiểu số, vốn ít cơ hội tiếp cận môi trường nghệ thuật chuyên nghiệp. Nhờ sự tận tâm, chị đã giúp các em phát huy năng lực, tự tin theo đuổi con đường nghệ thuật và trưởng thành trong nghề.
Giá trị lớn nhất mà chị tạo ra không nằm ở danh hiệu cá nhân, mà nằm ở tác động lan tỏa: nhiều thế hệ học trò tiếp tục biểu diễn, giảng dạy, bảo tồn âm nhạc truyền thống. Qua họ, hạt giống âm nhạc mà chị gieo đã tiếp tục nảy mầm và lan rộng. Đây là minh chứng cho vai trò bền vững của giáo dục nghệ thuật trong việc gìn giữ bản sắc văn hóa.
Âm nhạc như điểm tựa tinh thần và di sản giá trị của người nghệ sĩ
Dù đã nghỉ hưu, Hoàng Thị Hoa vẫn tiếp tục biểu diễn, tham gia hoạt động nghệ thuật và truyền cảm hứng cho cộng đồng. Trong các chương trình biểu diễn, đặc biệt như “Hoa Núi”, tiếng đàn tam thập lục của chị không chỉ là trình diễn kỹ thuật, mà là tiếng kể đầy cảm xúc về núi rừng, con người và hành trình nghệ sĩ gắn bó trọn đời với âm nhạc dân tộc.
Với chị, âm nhạc không chỉ là nghề nghiệp, mà còn là điểm tựa tinh thần giúp vượt qua những biến cố, thăng trầm cuộc sống. Cách chị kiên trì tiếp tục cống hiến sau khi rời bục giảng cho thấy một tình yêu nghề thuần khiết và mạnh mẽ. Điều này cũng phản ánh giá trị của nghệ thuật: không chỉ truyền cảm hứng cho người nghe, mà còn giúp chính nghệ sĩ giữ được niềm tin và năng lượng sống.
Di sản lớn nhất của Hoàng Thị Hoa không phải là những tiết mục trên sân khấu, mà là di sản tinh thần – tình yêu âm nhạc, ý thức gìn giữ văn hóa và khát vọng lan tỏa bản sắc dân tộc đến thế hệ trẻ. Nhờ những con người như chị, âm nhạc truyền thống không chỉ được bảo tồn, mà còn tiếp tục sống động trong đời sống đương đại.
Theo: Thái Nguyên
