Người mẹ vùng lũ ở Quảng Trị là bà Nguyễn Thị Hường đang sống trong nỗi đau mất con sau trận lũ lịch sử cuối năm 2025, khi Tết cận kề nhưng chỉ còn lại tang thương và trống trải.
- Bộ NN&MT yêu cầu xử lý kịp thời, công khai vi phạm an toàn thực phẩm sau vụ thịt lợn nhiễm bệnh
- Tài khoản ngân hàng mua bán, cho thuê: Phạt tối đa 250 triệu từ 9/2
- Thực hư thông tin morphine khiến ung thư tiến triển nhanh và gây chết sớm
Nỗi đau tột cùng của người mẹ vùng lũ
Trong căn nhà nhỏ ở thôn Mới, xã Bố Trạch, tỉnh Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Hường lặng lẽ thắp hương cho con trai duy nhất. Người con ấy ra đi mãi mãi sau trận lũ dữ dội cuối tháng 10 và đầu tháng 11/2025. Từ ngày mất con, người mẹ vùng lũ gần như không còn thiết tha với cuộc sống thường ngày. Bà chia sẻ rằng khi con không còn, mọi mong mỏi về Tết cũng theo đó mà tan biến.
Ngày Tết vốn là dịp sum vầy và hy vọng, nhưng với bà Hường, đó chỉ là những ngày dài lặng lẽ trong nỗi đau. Mỗi lần nhìn hàng xóm chuẩn bị bánh trái, dọn dẹp nhà cửa, bà lại càng quặn thắt vì nhớ con. Không chỉ riêng gia đình bà Hường, cả vùng quê Quảng Trị đã hứng chịu tổn thất nghiêm trọng sau thiên tai. Trận lũ đã cướp đi sinh mạng của 21 người và khiến 10 người khác mất tích. Hơn 3.200 ngôi nhà bị sập hoặc tốc mái, trong khi khoảng 12.000 căn bị ngập sâu.

Tổng thiệt hại kinh tế ước tính vượt 2.500 tỷ đồng. Những con số ấy phản ánh sự tàn khốc của thiên tai và những khó khăn chồng chất mà người dân phải gánh chịu. Nhiều gia đình không chỉ mất tài sản mà còn mất đi người thân yêu nhất.
Ở nhiều nơi khác, người dân cũng phải đối mặt với cảnh mất trắng tài sản. Có hộ mất đàn gia cầm, có gia đình trôi sạch nông cụ, vốn liếng cho cả năm bỗng chốc không còn.
Những mái nhà tan hoang sau dòng nước dữ
Tại xã Quảng Trạch, bà Phạm Thị Luyện vẫn đang chật vật sửa lại căn nhà bị bão lũ tàn phá. Phần nhà chính đã được khắc phục tạm thời, nhưng gian bếp thì vẫn chưa thể xây lại. Thiếu kinh phí và sức khỏe yếu khiến bà luôn sống trong nỗi lo mỗi khi mưa lớn kéo về.
Sau lũ, nhiều hộ dân phải vay mượn để sửa nhà và mua lại giống cây trồng. Việc lo cho bữa ăn hằng ngày đã khó, nói gì đến chuyện chuẩn bị một cái Tết đủ đầy. Không ít gia đình đành gác lại mơ ước về bánh chưng, mâm cỗ và quần áo mới.
Đối với người mẹ vùng lũ như bà Hường, Tết không còn là niềm vui mà chỉ là khoảng thời gian gợi lại nỗi đau mất mát. Căn nhà nhỏ vẫn phủ khăn tang, trong khi ký ức về người con trai chưa bao giờ nguôi ngoai.
Theo: Dân trí
