Người đàn ông vô gia cư xin ở nhờ một đêm, rồi sống nhờ suốt 45 năm


Một người đàn ông vô gia cư gõ cửa xin trú tạm trong đêm Giáng sinh năm 1975, rồi trở thành một phần không thể thiếu của gia đình bạn mình suốt 45 năm sau đó.

Cuộc gặp bất ngờ trong đêm Giáng sinh

Tối 23/12/1975, khi vợ chồng Rob và Diane Parsons đang chuẩn bị đón Giáng sinh tại Cardiff (Anh), một tiếng gõ cửa vang lên. Trước cửa là một người đàn ông tóc tai rối bù, quần áo lấm bẩn, tự giới thiệu là Ronnie Lockwood — bạn học tiểu học của Rob. Ronnie mang theo túi rác đen chứa toàn bộ tài sản cùng một con gà đông lạnh được tặng nhưng không biết nấu. Khi đối diện bạn cũ trong tình cảnh bơ vơ, ký ức tuổi thơ ùa về trong Rob. Ronnie từng biến mất khi 11 tuổi vì được đưa đến trường nội trú dành cho trẻ chậm phát triển. Vợ chồng Rob mời bạn vào ăn tối và chuẩn bị chỗ ngủ tạm.

Giáng sinh năm đó trôi qua lúng túng nhưng ấm áp. Nhận thấy Ronnie không có nơi để quay về, họ tìm tới trung tâm hỗ trợ người vô gia cư và biết rằng ông khó có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn “không nhà – không việc”. Cuối cùng, vợ chồng Rob quyết định cho Ronnie ở lại một thời gian. Ronnie xin được việc thu gom rác. Từ vài ngày, vài tháng, Ronnie ở lại nhà bạn ngày càng lâu hơn, mở đầu cho hành trình gắn bó suốt hàng chục năm.

Tình bạn trở thành mái ấm suốt nhiều thập kỷ

Khi gia đình Parsons có thêm hai con nhỏ, ngôi nhà trở nên chật chội và hai vợ chồng từng nghĩ đến việc khuyên Ronnie ra ngoài thuê nhà. Tuy nhiên, khi Rob nói chuyện, Ronnie chỉ hỏi: “Tôi có làm điều gì sai không?”. Câu hỏi khiến cả hai vợ chồng không nỡ rời bỏ người bạn cũ. Ít ngày sau, Ronnie nói với họ rằng: “Chúng ta là bạn thân đúng không? Vậy hãy ở bên nhau mãi mãi.”

Từ đó, ông chính thức trở thành một thành viên trong gia đình. Ronnie giúp đỡ Diane chăm con khi bà kiệt sức sau sinh, pha sữa, nấu ăn, trông trẻ và dọn dẹp. Ông chứng kiến hai đứa trẻ lớn lên, sống giản dị và gắn bó như một người chú trong nhà. Sự hiện diện của Ronnie không chỉ giảm bớt gánh nặng cho vợ chồng Rob mà còn tạo nên một bầu không khí ấm áp, giàu tình người. Những năm tháng ấy trôi qua nhẹ nhàng nhưng bền chặt, khiến Ronnie trở thành người thân thiết không thể thiếu trong gia đình.

Người đàn ông đã ở lại gia đình bạn suốt 45 năm (Ảnh: Chụp màn hình/Dân trí)

Lời tạm biệt sau 45 năm gắn bó

Năm 2020, Ronnie ngã trong phòng và được đưa đi cấp cứu đúng thời điểm dịch bệnh căng thẳng. Khi cửa xe đóng lại, Rob chỉ kịp gọi lớn: “Chúng tôi yêu anh!”. Ronnie bị đột quỵ và yếu dần trong bệnh viện. Do lệnh phong tỏa, vợ chồng Rob không thể vào thăm, chỉ nhìn Ronnie qua ô cửa.

Không lâu sau, ông qua đời ở tuổi 75. Ba ngày sau, một người phụ nữ đến nhà Parsons mang hoa chia buồn và kể rằng Ronnie thường sang giúp bà đẩy thùng rác mỗi tuần. Từ một người vô gia cư xin trú tạm trong đêm Giáng sinh, Ronnie đã sống cùng gia đình bạn 45 năm, để lại câu chuyện cảm động về lòng nhân ái và sự gắn bó bền bỉ vượt lên mọi khác biệt của số phận.

Theo: Dân trí

Từ Khóa: