Hơn nửa năm kể từ buổi chiều định mệnh trên sông Lô, anh Nguyễn Hữu Khánh vẫn tin con trai mình còn sống. Không tìm thấy thi thể, quần áo hay bất kỳ dấu vết nào, người cha ấy ngày ngày mong cộng đồng giúp tìm kiếm, hy vọng con chỉ đang lạc và chờ được trở về.
- Nâng doanh thu miễn thuế lên 500 triệu/năm, 90% hộ kinh doanh không phải nộp thuế
- Cháy nhà 6 tầng Mễ Trì Thượng: Lực lượng cứu hỏa kéo 250m vòi dập lửa trong ngõ sâu
Nỗi đau vượt quá sức chịu đựng của một người cha
Chiều 6/5, An – cậu bé 14 tuổi ở phường Minh Xuân – cùng bạn ra bãi soi sông Lô gần cầu Tình Húc. Dòng nước tưởng như hiền hòa lại bất ngờ xuất hiện xoáy nhẹ, cuốn cậu bé xuống và khiến em mất tích chỉ trong khoảnh khắc.
Một số bạn kể lại An từng cố gắng bơi ngược vào bờ rồi biến mất. Ngược lại, có nhân chứng nhìn thấy em nổi ngửa, không vùng vẫy, giống như thao tác thả nổi mà gia đình đã dạy để phòng sự cố.
Suốt nhiều tháng trời, lực lượng chức năng, thợ lặn, người dân rà soát từ Tuyên Quang xuống đến Việt Trì. Họ soi từng hốc nước, lục tìm từng đoạn đáy sông, hút cát, kiểm tra cả những nơi đổ rác ven bờ. Theo chia sẻ của anh, những vụ đuối nước trong khu vực thường tìm thấy thi thể chỉ sau vài ngày, chưa bao giờ kéo dài đến nửa năm mà hoàn toàn không có dấu vết.
Không có thi thể, không quần áo, không vật dụng… tất cả mở ra hy vọng rằng An đã vào bờ, Dẫu nỗi đau dằng dặc, người cha ấy vẫn giữ trong lòng một niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: “Con mình còn sống đâu đó, chỉ chưa thể trở về.”
Hy vọng thắp lên từ từng ký ức về con
Nhắc đến An, giọng anh Khánh nghẹn lại. An là con thứ hai, một cậu bé hiền lành, lễ phép và sống rất tình cảm. Từ nhỏ, gia đình đã cho An học bơi nên khi con xin đi chơi cùng bạn, anh vẫn an tâm. Thế nhưng chỉ vài giờ sau, điện thoại báo tin dữ. Người mẹ ngã quỵ, còn anh thì cố giữ bình tĩnh để dấn bước vào hành trình tìm con dài như vô tận.
An cao khoảng 1m68, nặng 45kg, da trắng, tóc cắt ngắn, khi mất tích chỉ mặc quần đen, không mang theo điện thoại hay dép. Mỗi đặc điểm nhỏ ấy, anh đều khắc sâu trong trí nhớ, hy vọng một ánh mắt ai đó vô tình bắt gặp sẽ trở thành điểm sáng dẫn đường.
Nhưng trong gian khó, họ vẫn nuôi dưỡng hy vọng rằng con trai ở một nơi nào đó đã được người tốt cưu mang: trong chùa, nhà thờ, trạm y tế, hoặc đang lang thang mà không biết cách liên hệ với gia đình. Nghĩ đến đó, anh Khánh lại tự dặn mình phải mạnh mẽ, để nếu một ngày An trở về, sẽ thấy mái ấm vẫn chờ em nguyên vẹn.
Lời nhắn gửi tha thiết gửi đến cộng đồng
Hơn nửa năm mỏi mòn tìm kiếm, anh Khánh chỉ mong một manh mối nhỏ, một ánh sáng mong manh cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời gia đình. Anh tha thiết nhờ người dân ở khu vực sông Lô, Việt Trì, Vĩnh Phúc, Hà Nội hay bất kỳ nơi nào từng gặp một thiếu niên giống mô tả hãy thông báo về cho gia đình.
“Chỉ cần một tin nhắn nhỏ cũng có thể giúp chúng tôi tìm lại con, xin hãy giúp chúng tôi với”, anh gửi gắm.
Hy vọng ấy, dẫu mong manh, vẫn cháy lên mỗi ngày. Như cách người Việt từ ngàn đời luôn tin vào tình người, tin vào tấm lòng của cộng đồng, tin rằng chỉ cần còn yêu thương thì vẫn còn phép màu.
Theo: Dân trí
