Hơn 31.000 lao động Philippines tại Israel đang đối mặt với hiểm nguy từ cuộc xung đột bùng phát cuối tháng 2/2026. Dù tính mạng bị đe dọa, nhiều người vẫn chọn ở lại để duy trì nguồn sống cho gia đình.
- Va chạm giữa xe tải và xe hơi trên cao tốc Cam Lâm – Vĩnh Hảo, 2 người tử vong
- Lợi ích của việc ăn ổi đối với sức khỏe con người
- Mỹ tiêu diệt hơn 90 mục tiêu trên đảo Kharg, Trump nói Iran muốn thỏa thuận
Lao động nhập cư chịu tổn thương trong vòng xoáy bom đạn
Cuộc xung đột bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đến nay đã cướp đi sinh mạng của khoảng 2.000 người. Giữa bối cảnh tiếng còi báo động dồn dập, những lao động nhập cư trở thành nhóm đối tượng dễ bị tổn thương nhất. Tại Israel, có khoảng 31.000 người Philippines đang làm việc, chủ yếu trong các lĩnh vực như giúp việc gia đình và cơ khí. Những người này rời quê hương với giấc mơ đổi đời nhưng hiện đang bị bủa vây bởi tên lửa và máy bay không người lái.
Cuối tháng 2, Mary Ann De Vera, 32 tuổi, đã trở thành người Philippines đầu tiên tử nạn tại Israel. Cô qua đời vì trúng mảnh đạn trong lúc đang nỗ lực đưa chủ nhà đến nơi trú ẩn an toàn. Tại quê nhà Philippines, những lao động này thường được gọi là “những anh hùng” nhờ nguồn ngoại tệ gửi về. Tuy nhiên, thực tế tại vùng chiến sự cho thấy họ đang phải đánh đổi bằng máu và nước mắt để thực hiện trách nhiệm kinh tế với gia đình.
Nhiều lao động hiện không dám bước chân ra khỏi cửa nhà do tần suất cảnh báo nguy hiểm dày đặc. Joycee Pelayo, một nữ giúp việc, chia sẻ rằng cô phải thường xuyên dìu cụ ông mình chăm sóc xuống hầm trú ẩn vào rạng sáng. Sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi bao trùm lên cuộc sống hàng ngày của những người lao động tại đây. Mỗi ngày trôi qua với họ là một cuộc giằng xé nội tâm giữa việc bảo toàn tính mạng hay tiếp tục bám trụ.
Chính quyền và các tổ chức quốc tế đang theo dõi sát sao tình hình của nhóm lao động này. Trong khi một số người mong muốn trở về quê nhà, nhiều người khác lại rơi vào thế bế tắc khi các sân bay dần tê liệt. Việc di chuyển trong vùng chiến sự trở nên cực kỳ rủi ro, khiến nhiều lao động chỉ biết quanh quẩn trong khuôn viên nơi làm việc. Họ dán mắt vào màn hình điện thoại để cập nhật tin tức và giữ liên lạc với người thân.
Giằng xé giữa bài toán kinh tế và an toàn tính mạng
Mức chênh lệch thu nhập quá lớn là nguyên nhân chính khiến nhiều lao động Philippines quyết định bám trụ bất chấp rủi ro. Tại Israel, một người giúp việc có thể kiếm được từ 1.500 đến 2.000 USD mỗi tháng. Trong khi đó, thu nhập cho công việc tương đương tại quê nhà chỉ dao động khoảng 200 đến 300 USD. Đối với nhiều người mẹ đơn thân như Salhee Enriquez, khoản tiền này là nguồn sống duy nhất để nuôi con ăn học.
Dù người thân liên tục cầu xin trở về, những người lao động này vẫn chọn cách nén nỗi sợ để ở lại. Họ hiểu rằng nếu rời đi, tương lai của gia đình và con cái nơi quê nhà sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Joycee Pelayo cho biết dù đã 6 năm không được ôm con và hiện đang đối mặt với cái chết, cô vẫn không thể từ bỏ công việc. Không có sự lựa chọn nghề nghiệp nào tại Philippines đủ sức giúp họ trang trải cuộc sống như hiện tại.
Những công nhân cơ khí như Robert Laurince Ramil lại có quan điểm khác khi cho rằng tính mạng là quan trọng nhất. Anh và nhiều đồng nghiệp đang tìm cách trở về vì không thể chịu nổi không khí ngột ngạt trong vùng chiến sự. Tuy nhiên, nguyện vọng này cũng gặp nhiều trở ngại do tình hình chiến sự khiến các phương tiện vận tải bị hạn chế. Những cuộc thảo luận về việc đi hay ở vẫn diễn ra hàng ngày trong các khu ký túc xá công nhân.
Giữa tiếng còi báo động chực chờ vang lên, nhiều lao động chỉ biết dặn dò con cái cầu nguyện cho mình qua màn hình điện thoại. Những câu hỏi ngây thơ của trẻ nhỏ về việc tại sao mẹ không về khiến người bám trụ không khỏi xót xa. Cuộc sống của họ giờ đây gắn liền với những hầm trú ẩn và hy vọng mong manh về một ngày xung đột chấm dứt. Sự đánh đổi này phản ánh thực trạng khốc liệt của những người lao động di cư trong vùng chiến sự.
Theo: VnExpress
