Cô giáo cảm hóa học trò khép kín bằng những lời khen nhỏ

Chỉ bằng sự quan sát tinh tế và những lời động viên viết tay, cô giáo Phan Thị Hoa đã giúp một cậu bé lớp 5 vượt qua mặc cảm gia đình để vững bước vươn tới giảng đường đại học.

Cậu bé lớp 5 luôn đỏ hoe mắt và góc bàn lặng lẽ

Câu chuyện bắt đầu từ chín năm trước khi cô giáo Phan Thị Hoa nhận chủ nhiệm một lớp 5 với một học trò vô cùng đặc biệt. Không giống như những bạn nhỏ nghịch ngợm hay năng nổ khác, cậu bé này luôn chọn vị trí ngồi tách biệt ở góc lớp và không bao giờ trò chuyện với ai. Giờ ra chơi, trong khi cả lớp ùa ra sân đùa nghịch, em vẫn chỉ lặng lẽ thu mình trong không gian riêng với đôi mắt đôi khi lại đỏ hoe.

Sau khi tìm hiểu hoàn cảnh, cô Hoa mới biết cha của em đang phải chấp hành án phạt tù và kinh tế gia đình vô cùng khó khăn. Những biến cố quá lớn so với độ tuổi đã khiến đứa trẻ trở nên dè chừng, khép kín và dựng lên một khoảng cách vô hình với mọi người xung quanh. Thấu hiểu nỗi lòng của học trò, người giáo viên ấy đã quyết định không vội vàng ép em mở lòng mà chọn cách đồng hành lặng lẽ.

Hành trình chạm đến trái tim cậu học trò nhỏ được cô bắt đầu bằng việc quan sát em nhiều hơn mỗi ngày để tìm ra những ưu điểm dù là nhỏ nhất. Thay vì những lời giáo huấn, cô Hoa tỉ mẩn viết vào vở em những dòng nhận xét ngắn ngủi nhưng đầy sức nặng như: “Cô tin con sẽ làm được” hay “Hôm nay con tiến bộ hơn hôm qua”. Cô tin rằng nếu chưa có ai nói với em những điều tốt đẹp ấy thì chính mình sẽ là người thực hiện.

Thư khen tôi gửi đến cậu học trò luôn im lặng. (Ảnh: Chụp màn hình báo Tuổi Trẻ).

Trái ngọt từ niềm tin và lòng kiên nhẫn của người thầy

Chính những dòng chữ giản dị đó đã dần phá bỏ lớp vỏ bọc cứng cỏi của cậu bé, khiến em bắt đầu mỉm cười và biết tin tưởng vào giáo viên. Mẹ của em từng tâm sự rằng con trai đã cầm cuốn vở có lời phê của cô để đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng cả ngày dài. Điều này cho thấy những lời động viên đúng lúc có giá trị tinh thần to lớn, giúp đứa trẻ cảm thấy mình vẫn được quan tâm và tôn trọng,.

Thời gian trôi qua, cậu bé ngồi thu mình trong góc lớp ngày nào đã trưởng thành và trở nên mạnh dạn, tự tin hơn rất nhiều. Hiện tại, em đã trở thành sinh viên của một trường đại học tại TP.HCM, mang theo hành trang là niềm tin vào chính bản thân mình. Câu chuyện của em là minh chứng cho việc giáo dục đôi khi không cần những điều quá lớn lao mà chỉ cần một điểm tựa từ lòng yêu thương,.

Nhiều đồng nghiệp và bạn đọc đã bày tỏ sự xúc động trước cách tiếp cận nhân văn của cô Hoa, cho rằng trường học chính là nơi học trò cần được thấu hiểu. Những đứa trẻ mang trong lòng nhiều tổn thương thường không cần sự phán xét mà chỉ cần một ánh nhìn lắng nghe và không bỏ cuộc. Niềm hạnh phúc của người thầy đôi khi chỉ đơn giản là nhìn thấy học trò của mình dám bước ra khỏi bóng tối của quá khứ để làm chủ hành trình tương lai.

Theo: Tuổi Trẻ Online