Giữa đảo Hòn Chuối, một lớp học ghép 5 khối chỉ có 3 chiếc bảng, nơi trung tá Trần Bình Phục suốt hơn 16 năm kiên trì dạy chữ cho trẻ em vùng biển đảo.
- Gần 6.000 nhà tạm chờ ngày được thay thế
- Gần 3.000 UAV tái hiện tháp đôi trên bầu trời New York
- 200 bánh Trung thu bao bì chữ nước ngoài bị phát hiện tại Hà Nội
Đảo Hòn Chuối cách đất liền khoảng 17 hải lý, có 65 hộ dân với 225 nhân khẩu. Người dân chủ yếu nuôi cá bớp lồng bè và đánh bắt hải sản, trong khi đảo chưa có điện lưới quốc gia và nước máy.
Cuộc sống nơi đây cũng thay đổi theo mùa gió. Mỗi năm hai lần, cư dân phải dời nhà giữa Gành Nam và Gành Chướng để tránh những hướng gió khác nhau. Mỗi lần như vậy, các chiến sĩ biên phòng lại cùng người dân tháo dỡ rồi dựng lại những căn nhà bám trên vách đá.
Giữa cuộc sống nhiều thiếu thốn ấy có một lớp học đặc biệt. Căn phòng có 3 chiếc bảng, nhưng dành cho 5 khối lớp từ lớp 1 đến lớp 5. Người đứng lớp cũng chỉ có một, là trung tá Trần Bình Phục, cán bộ Đồn biên phòng Hòn Chuối.
Những năm đầu, lớp học chỉ là căn nhà lợp lá. Bảng viết được ghép tạm, bàn ghế cũng chắp vá. Sau này, lớp được dựng lại khang trang hơn và có hàng chục học sinh theo học.

Mỗi ngày, thầy Phục đi qua những dốc đá dựng đứng để dắt học sinh đến lớp. Các em ở nhiều độ tuổi và trình độ khác nhau, có trường hợp 13 tuổi mới bắt đầu học lớp 1.
Ba chiếc bảng vì thế được sử dụng cùng lúc. Thầy phải soạn giáo án cho cả 5 khối lớp, rồi lần lượt hướng dẫn từng nhóm học sinh. Khi một em cần kèm riêng, thầy lại ngồi xuống sửa từng nét chữ.
Chị Nguyễn Thị Kim Thi, một cư dân trên đảo, cho biết gia đình yên tâm khi gửi con cho thầy Phục. Theo chị, thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy các em cách làm người.
Với những học sinh có cha mẹ bận rộn, thầy đến tận nhà đón các em đến lớp. Thầy còn vận động sách vở, quần áo và chăm lo quà Trung thu cho học sinh.
Em Nguyễn Phước Lợi, từng học từ lớp 2 đến lớp 4 tại đây, kể rằng thầy dạy các em con chữ, cách không chửi tục, biết nói lời hay và yêu thương gia đình. Ngoài giờ học, thầy còn tổ chức trò chơi để các em có thêm niềm vui.
Cơ duyên đưa trung tá Phục đến với lớp học bắt đầu từ năm 1997. Trong một chuyến công tác ra Hòn Chuối, ông chứng kiến nhiều trẻ em trên đảo không biết đọc, biết viết. Hình ảnh đó ở lại trong tâm trí ông.
Sau khi xin ra đảo công tác, ông bắt tay vào việc mở lớp dạy chữ cho trẻ em. Theo quy định, người lính biên phòng thường được chuyển công tác sau một khoảng thời gian nhất định. Nhưng vì điều kiện học tập của trẻ em trên đảo còn thiếu thốn, ông nhiều lần viết đơn xin ở lại.

Công việc không nhẹ nhàng hơn khi lớp học có tới 5 khối. Giáo án phải được chuẩn bị cho nhiều trình độ trong cùng một không gian. Có học sinh tiếp thu chậm, có em bắt đầu đi học khi đã 13 tuổi. Thầy Phục vẫn kiên trì sửa từng nét chữ. Với ông, sự nhẫn nại có thể đem lại kết quả.
Ông mong tiếp tục bám đảo cho đến hết tuổi công tác hoặc đến khi Hòn Chuối có một trường học chính quy như đất liền. Việc được phân công công tác tại nơi còn nhiều gian khó, theo ông, là một vinh dự.
Trong hơn 16 năm, lớp học đã đón hàng trăm học sinh. Một số học trò sau này tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định rồi trở lại hỗ trợ quê hương.
Ở Hòn Chuối, lớp học vẫn có 3 chiếc bảng và 5 khối lớp. Nhưng phía sau những con chữ là một hành trình dài của người thầy mang quân hàm xanh, người đã chọn ở lại giữa đảo để những đứa trẻ nơi đây có một nơi bắt đầu với việc học.
Hoàng Lan (tổng hợp)
