Một bé 8 tuổi nguy kịch sau vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, phải sống phụ thuộc hoàn toàn vào máy móc suốt hơn một năm. Cha mẹ em rơi vào cảnh kiệt quệ, tự xoay xở như y tá để giữ con từng hơi thở, mong nhận được sự hỗ trợ để tiếp tục điều trị.
- Xe khách bị thiêu rụi trên cao tốc TPHCM – Trung Lương, 10 người thoát nạn
- 3 mẫu phụ nữ giúp phong thủy gia đình hưng thịnh
- Ngành học không sợ thất nghiệp: 5 lựa chọn vàng cho sinh viên Việt
Tình trạng nguy kịch kéo dài hơn một năm
Nguyễn Minh Khang (8 tuổi, Nghệ An) từng là cậu bé hoạt bát, khỏe mạnh, học giỏi. Nhưng sau vụ tai nạn khi được bố chở đi học, em rơi vào tình trạng đa chấn thương nặng: chấn thương sọ não, vỡ lá lách, gãy tay, đứt động mạch chủ bụng và mất máu nghiêm trọng. Các bác sĩ đã trải qua nhiều cuộc phẫu thuật liên tiếp để giữ em khỏi lằn ranh sinh tử.
Sau khi qua cơn nguy kịch ban đầu, Khang phải sống phụ thuộc vào máy thở, ống thông dịch não tủy và nhiều thiết bị hỗ trợ khác. Mỗi ngày, cơ thể em lại tiềm ẩn nguy hiểm mới: tắc ống thở, nhiễm khuẩn, sốt cao, co giật. Những biến chứng này khiến bất kỳ thời điểm nào cũng có thể trở thành phút sinh tử.

Cha mẹ kiệt sức, kinh tế suy sụp hoàn toàn
Từ khi con gặp nạn, mẹ em – chị Nguyễn Thị Thanh Tâm – phải nghỉ việc buôn bán để túc trực 24/24 chăm sóc. Chị trở thành “y tá bất đắc dĩ”, tự học cách hút đờm, chống loét, xử lý co giật, vệ sinh và thay băng hàng ngày. Nhiều đêm chị thức trắng để theo dõi từng hơi thở mong manh của con.
Bố em, anh Nguyễn Ngọc An, một mình gánh vác chi phí gia đình bằng đủ nghề làm thuê. Dù vậy, số tiền kiếm được không thấm vào đâu so với chi phí điều trị kéo dài suốt một năm. Gia đình đã vay mượn khắp nơi nhưng hiện đã rơi vào cảnh kiệt quệ, không còn khả năng tiếp tục chữa trị tại bệnh viện buộc phải đưa con về nhà để tự chăm sóc.
Do điều kiện quá khó khăn, con gái lớn của vợ chồng anh chị phải gửi về nhà ông bà ngoại để tiện việc học hành.
Hy vọng mong manh và lời kêu cứu từ gia đình
Dù chặng đường chữa trị gian nan, gia đình vẫn nuôi hy vọng khi thỉnh thoảng Khang có những phản ứng nhỏ như cử động ngón tay, hé mắt khi nghe tiếng gọi. Những dấu hiệu dù rất mờ nhạt nhưng là niềm tin để cha mẹ em tiếp tục cố gắng từng ngày.
Người dân địa phương cho biết gia đình Khang là một trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của xóm suốt thời gian dài. Họ đang rất cần sự chung tay giúp đỡ để có thể tiếp tục điều trị, kéo dài sự sống cho cậu bé.
Chị Tâm chỉ mong “con đỡ đau, còn được sống thêm với bố mẹ”. Đó là lời kêu cứu nghẹn ngào của một người mẹ đang tuyệt vọng bám lấy hy vọng cuối cùng cho đứa con 8 tuổi còn quá nhỏ để chịu đựng những nỗi đau này.
Theo: Dân trí
