Cầu Gia Bẩy – Hành trình khép lại quá khứ để mở ra tương lai

Cầu Gia Bẩy là ký ức thảo thơm của nhiều thế hệ người Thái Nguyên, và hôm nay, khi những cây cầu mới lần lượt xuất hiện, thành phố bước vào hành trình vươn lên mạnh mẽ, hài hòa giữa gìn giữ và đổi mới.

Hồi ức từ cây cầu trăm năm soi bóng

Gần một thế kỷ đứng bên dòng sông Cầu, cầu Gia Bẩy gánh trên mình bao nỗi vui buồn của đất và người Thái Nguyên. Cầu đã từng sụp xuống trong kháng chiến, tái sinh sau những năm tháng gian nan, trở thành nơi hò hẹn, vui chơi, sinh hoạt của cư dân hai bờ sông.

Bà con nơi đây vẫn nhớ rõ những năm tháng yên ả. Nước sông trong veo. Trẻ con tắm gội, người lớn giặt giũ, tiếng cười trong trẻo hòa vào nhịp gió. Hàng quán gọn ghẽ dọc hai bên, mùi phở, xôi, bánh giò, chè đường quen thuộc như một phần hồn vía của phố cũ. Dẫu cuộc sống còn khó nhưng ai cũng hiền hòa, lam lũ và chung thủy như chính dáng hình của cầu.

Cầu Gia Bảy trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. (Ảnh: Báo Thái Nguyên)

Những trận bom rơi năm 1965 đã xé nát khúc sông ấy. Bảy mươi mốt người dân vô tội thiệt mạng. Mười lăm chiến sĩ tự vệ hy sinh để giữ trọn mạch giao thông của thành phố. Từ đổ nát, người dân tản về vùng quê lân cận, được cưu mang, học cách trồng khoai, sắn, chè… rồi dần tìm lại nhịp sống. Cầu gãy nhưng lòng người không gãy.

Từ quá khứ kiên cường đến diện mạo mới của thành phố

Năm 1991, cầu Gia Bẩy được xây lại, giản dị mà bền bỉ. Từng đoàn xe, từng lượt người lại nối nhau đi qua. Cầu kiên trì chịu đựng tắc nghẽn, chịu đựng trọng tải, chịu đựng gió mưa như một người bạn già vẫn âm thầm gánh vác trách nhiệm của mình.

Thời gian trôi, Thái Nguyên lớn mạnh. Cùng với cầu Bến Tượng và nhiều công trình mới, thành phố dần khoác chiếc áo hiện đại. Những cây cầu vững chãi sẽ nối đôi bờ rộng hơn, thông suốt hơn và đẹp đẽ hơn. Nhịp sống mới đòi hỏi những hạ tầng mới. Và cầu Gia Bẩy, sau bao năm bền bỉ, bước vào giai đoạn nghỉ ngơi thong thả hơn.

Với người Thái Nguyên hôm nay, cây cầu ấy không chỉ là một đoạn đường sang sông. Đó là ký ức, là phẩm chất, là sự thủy chung của bao thế hệ từng sống nơi này: chăm chỉ, quyết đoán, chịu thương chịu khó, gắn kết như sợi dây vô hình nối quá khứ và hiện tại.

Nhìn lại để vững vàng bước tới

Khi đứng trên cầu mới, gió thổi mát, mặt đường rộng mở, người ta bồi hồi ngoái lại phía Gia Bẩy. Không phải để tiếc nuối, mà để biết ơn. Bởi nếu không có cây cầu nhỏ bé ấy, không có những con người âm thầm giữ cầu và giữ đất thuở xưa, thành phố đã chẳng có nền tảng để lớn mạnh hôm nay.

Cầu Gia Bẩy khép lại hành trình lặng lẽ của mình bằng sự an yên. Và người Thái Nguyên mở ra tương lai bằng sự tự tin. Một tương lai hướng tới thịnh vượng, nhưng vẫn thấm đẫm truyền thống thiện lương, chân thành, bền bỉ mà cha ông đã để lại.

Theo: Báo Thái Nguyên