Thái Nguyên có từ bao giờ?

Lịch sử Thái Nguyên được hình thành qua nhiều triều đại với nhiều thay đổi về địa giới và tên gọi. Vùng đất này mang dấu ấn văn hóa và chiến lược trong tiến trình lịch sử dân tộc.

Hành trình hình thành tên gọi qua các triều đại

Lịch sử Thái Nguyên bắt đầu từ thời các vua Hùng khi vùng này thuộc bộ Vũ Định. Thời Bắc thuộc, Thái Nguyên nằm trong huyện Long Biên và sau là huyện Tây Vu. Sang thời Đường, khu vực này thuộc châu Long và châu Vũ Nga. Dưới thời Lý, Thái Nguyên là một châu thuộc Như Nguyệt giang lộ và sau thuộc phủ Phú Lương. Năm 1397, thời Trần, châu Thái Nguyên đổi thành trấn Thái Nguyên với nhiều huyện và châu. Đến thời Minh đô hộ, khu vực đổi thành châu Thái Nguyên và được nâng lên phủ vào năm 1410. Trong thời Lê, Thái Nguyên nằm trong Bắc Đạo rồi được đặt thành Thừa tuyên Thái Nguyên. Năm 1490, vùng đất được ghi là Thừa tuyên xứ với nhiều đơn vị hành chính trực thuộc. Thời Lê Trung Hưng, Thái Nguyên tiếp tục mang tên “trấn”, phản ánh vị trí quan trọng của vùng.

Thái Nguyên thuộc về bộ Vũ Định. Thời Vua Hùng  (Ảnh: Chụp màn hình/Báo Thái Nguyên).

Mốc 1831: Thái Nguyên chính thức trở thành tỉnh

Năm Minh Mệnh thứ 12, triều Nguyễn cải cách hành chính và lần đầu đặt nền tảng hệ thống tỉnh. Thái Nguyên chính thức trở thành tỉnh với hai phủ, chín huyện và hai châu. Theo Đại Nam Thực Lục, ngày 4-11-1831, vua Minh Mạng phê chuẩn việc thành lập nhiều tỉnh, trong đó có Thái Nguyên. Tỉnh khi đó có phạm vi rộng, địa hình kéo dài từ Bắc Ninh đến Cao Bằng và từ Sơn Tây đến Lạng Sơn. Năm 2011, tỉnh đánh dấu tròn 180 năm kể từ khi được xác lập. Trải qua nhiều thay đổi, Thái Nguyên trở thành vùng đất giàu truyền thống, nơi cộng đồng các dân tộc hình thành bản sắc văn hóa đặc sắc. Hành trình phát triển của tỉnh gắn liền với quá trình dựng nước và giữ nước.

Theo: Báo Thái Nguyên