Chân dung người mẹ, em nhỏ vùng cao qua tranh sơn mài Nguyễn Thị Quế

Triển lãm tranh sơn mài Nguyễn Thị Quế tại Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam mang đến những chân dung đầy ân cần về người mẹ, em nhỏ vùng cao, ghi dấu hành trình nghệ thuật bền bỉ của nữ họa sĩ 73 tuổi gắn bó trọn đời với sơn mài truyền thống.

Nguyễn Thị Quế – thế hệ cầu nối của sơn mài Việt Nam

Triển lãm “Sơn mài Nguyễn Thị Quế”, diễn ra từ ngày 17 đến 30/12 tại Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam, đánh dấu lần đầu tiên nữ họa sĩ ngoài 70 tuổi giới thiệu sáng tác của mình một cách hệ thống tới công chúng. Đây được xem là dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của một nghệ sĩ âm thầm nhưng bền bỉ với hội họa truyền thống.

Họa sĩ Nguyễn Thị Quế sinh năm 1952 tại Hà Nội, thuộc thế hệ cầu nối quan trọng giữa mỹ thuật sơn mài Đông Dương và sơn mài hiện thực xã hội chủ nghĩa. Bà có hành trình học tập hiếm có khi theo học liên tục 12 năm tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Đại học Mỹ thuật Việt Nam), từ bậc sơ cấp đến đại học và tốt nghiệp năm 1977 với tác phẩm sơn mài.

Những tác phẩm sơn mài của nữ họa sĩ được yêu thích bởi vẻ đẹp thanh tao và sâu thẳm. (Ảnh: Chụp màn hình/ Dân trí) 

Triển lãm 30 tác phẩm và sự nhất quán trong đề tài sáng tác

Triển lãm giới thiệu 30 tác phẩm sơn mài tiêu biểu, phản ánh quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, nhất quán và giàu chiều sâu nghề nghiệp của Nguyễn Thị Quế. Trong suốt nhiều năm sáng tác, bà trung thành với hai mảng đề tài chính là tĩnh vật và chân dung phụ nữ, trẻ em, đặc biệt là hình ảnh người mẹ, em nhỏ vùng cao.

Không lựa chọn phản ánh các vấn đề thời sự hay tìm kiếm cách tân hình thức, tranh của Nguyễn Thị Quế hướng tới vẻ đẹp đời sống nội tâm, sự lặng lẽ và cảm xúc nhân văn. Chính sự kiên định này giúp các tác phẩm của bà giữ được giọng điệu riêng, chậm rãi nhưng giàu sức gợi.

Giá trị kỹ thuật và chiều sâu thẩm mỹ của tranh sơn mài Nguyễn Thị Quế

Về mặt kỹ thuật, tranh sơn mài Nguyễn Thị Quế cho thấy trình độ làm nghề chín muồi, tạo độ sâu thị giác cao nhưng vẫn tiết chế, hướng tới sự hài hòa tổng thể. Không gian tranh thường được giản lược tối đa, loại bỏ các chi tiết thừa để làm nổi bật vẻ đẹp nội tại của chất liệu sơn ta.

Theo họa sĩ Lý Trực Sơn, chính sự liên thông giữa tác giả và đối tượng đã tạo nên vẻ ân cần, kín đáo và giá trị thẩm mỹ cao trong tranh sơn mài của Nguyễn Thị Quế. Nhịp điệu chậm rãi của hội họa truyền thống cùng cảm xúc chân thành giúp các tác phẩm để lại ấn tượng sâu lắng cho người xem.

Theo: Dân trí