Nghị định 93/2026/NĐ-CP: Giáo viên nghỉ hè 8 tuần hưởng nguyên lương

Nghị định 93/2026/NĐ-CP quy định giáo viên được nghỉ hè 8 tuần hưởng nguyên lương, nhưng nhiều nhà giáo vẫn trăn trở với áp lực hồ sơ và lịch dạy bù dày đặc.

Quy định nghỉ hè 8 tuần và nỗi niềm phía sau kỳ nghỉ “đặc quyền”

Chính phủ vừa ban hành Nghị định 93/2026/NĐ-CP nhằm cụ thể hóa thời gian nghỉ hè của đội ngũ nhà giáo với những quy định rất rõ ràng. Theo đó, giáo viên mầm non, phổ thông và các trường chuyên biệt được nghỉ hè hàng năm là 8 tuần, bao gồm cả ngày nghỉ phép năm. Đối với khối giáo dục nghề nghiệp, thời gian nghỉ dao động từ 4 đến 6 tuần tùy theo từng trình độ đào tạo cụ thể. Điểm đáng lưu ý nhất là trong suốt thời gian nghỉ này, các thầy cô vẫn được hưởng nguyên lương cùng các chế độ phụ cấp hiện hành.

Mỗi khi nhắc đến kỳ nghỉ hè dài ngày, dư luận thường xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều trên các diễn đàn mạng xã hội. Không ít người cho rằng giáo viên đang sở hữu một “đặc quyền” đáng mơ ước khi lương vẫn chảy về tài khoản dù không phải đến trường. Những bình luận so sánh về sự vất vả giữa các ngành nghề vô tình tạo nên một áp lực tâm lý nặng nề cho người trong cuộc,. Nhiều nhà giáo cảm thấy chạnh lòng khi những nỗ lực thầm lặng của mình chưa được nhìn nhận một cách thấu đáo và toàn diện.

Trên thực tế, kỳ nghỉ hè của giáo viên không hề trọn vẹn và thư thái như vẻ bề ngoài của những văn bản pháp lý. Ngay sau tiếng trống bế giảng, các thầy cô phải lập tức bắt tay vào hoàn thiện khối lượng hồ sơ, sổ sách khổng lồ của năm học cũ. Công tác tuyển sinh đầu cấp và trực các kỳ thi quan trọng như tuyển sinh lớp 10 hay tốt nghiệp THPT chiếm phần lớn thời gian đầu hè. Những nhiệm vụ này đòi hỏi sự tập trung cao độ, khiến ranh giới giữa làm việc và nghỉ ngơi trở nên rất mong manh.

Để chuẩn bị cho ngày khai giảng vào tháng 9, đội ngũ giáo viên thường phải trở lại trường từ rất sớm, thường là đầu tháng 8. Công việc lúc này bao gồm dọn dẹp vệ sinh, trang trí lớp học và tham gia các lớp tập huấn chuyên môn cho chương trình mới. Nếu trừ đi những ngày thực hiện nhiệm vụ trực tiếp tại trường, số ngày nghỉ thực tế của giáo viên còn lại rất ít. Cái “sướng” mà mọi người vẫn lầm tưởng thực chất là sự chuyển dịch từ trạng thái làm việc này sang trạng thái chuẩn bị cho công việc tiếp theo.

Áp lực dạy bù và những góc khuất trong kế hoạch năm học

Một góc khuất ít người thấu hiểu chính là áp lực đảm bảo tiến độ chương trình theo quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Do đặc thù học tập theo số tuần và số tiết chặt chẽ, mỗi ngày nghỉ lễ chính thức lại mang đến nỗi lo về việc dạy bù. Dù pháp luật quy định người lao động được nghỉ lễ hưởng nguyên lương, nhưng thực tế dạy học lại có những đặc thù riêng biệt. Nếu không tổ chức dạy bù cho những ngày nghỉ giữa tuần, kế hoạch năm học chắc chắn sẽ bị đình trệ và ảnh hưởng đến học sinh.

Về mặt pháp lý, hiện không có văn bản nào bắt buộc giáo viên phải thực hiện việc dạy bù cho các ngày nghỉ lễ theo quy định. Tuy nhiên, để đảm bảo hoàn thành khối lượng kiến thức cho học sinh, các thầy cô vẫn tự giác lên lớp vào các khung giờ khác. Một ngày nghỉ lễ có thể kéo theo một chuỗi ngày dạy bù rải rác trong các tuần kế tiếp để kịp tiến độ. Điều này khiến nhiều nhà giáo cảm thấy mình chưa thực sự được nghỉ ngơi đúng nghĩa sau những giờ đứng lớp căng thẳng.

Không chỉ các kỳ nghỉ lễ, ngay cả những tình huống đột xuất như việc gia đình hay hiếu hỷ cũng gây ra nhiều khó khăn. Trong trường hợp nhà trường không thể bố trí người dạy thay, giáo viên sau khi nghỉ vẫn phải sắp xếp lịch dạy bù tương ứng. Việc dạy bù không chỉ làm tăng cường độ lao động mà còn khiến lịch trình sinh hoạt cá nhân của giáo viên bị xáo trộn. Đây là một phần trách nhiệm nghề nghiệp mà ít ngành nghề nào có những yêu cầu tương tự về mặt thời gian và khối lượng công việc.

Dù Nghị định 93/2026/NĐ-CP là một chính sách đãi ngộ rất rõ ràng và nhân văn từ phía cơ quan quản lý nhà nước. Tuy nhiên, những trăn trở về đặc thù nghề nghiệp vẫn luôn hiện hữu trong tâm tư của những người đứng trên bục giảng. Để phát triển bền vững ngành giáo dục, cần có sự thấu hiểu và chia sẻ nhiều hơn từ phía cộng đồng đối với những vất vả của thầy cô. Sự công nhận đúng mức sẽ là nguồn động viên lớn nhất để các nhà giáo yên tâm cống hiến cho sự nghiệp trồng người.

Theo: Báo Dân trí