Lưới phòng thủ tàu chiến Mỹ và sức mạnh từ hệ thống tác chiến Aegis

Lưới phòng thủ tàu chiến Mỹ đóng vai trò then chốt giúp các khu trục hạm vượt qua đợt tập kích quy mô lớn từ Iran tại khu vực eo biển Hormuz vừa qua.

Lưới phòng thủ tàu chiến Mỹ và sức mạnh từ hệ thống Aegis

Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, cho biết vào tối ngày 07 tháng 5 Trung tâm quân đội Mỹ tại Trung Đông, các tàu khu trục USS Truxtun, USS Rafael Peralta và USS Mason vừa đối mặt với đợt tấn công hiệp đồng từ phía Iran. Phía Iran đã triển khai đồng loạt tên lửa, máy bay không người lái tự sát cùng xuồng cao tốc khi nhóm tàu này di chuyển qua eo biển Hormuz. Dù đối phương mô tả đây là một trận mưa hỏa lực không ngừng nghỉ, quân đội Mỹ khẳng định các chiến hạm đã vượt qua an toàn mà không chịu bất kỳ thiệt hại nào về người và khí tài.

Sức mạnh giúp các tàu chiến này đứng vững nằm ở thiết kế của lớp tàu khu trục Arleigh Burke, vốn được coi là xương sống của hải quân Mỹ hiện nay. Hệ thống quản lý chiến đấu Aegis đóng vai trò là bộ não, cho phép tổng hợp toàn bộ dữ liệu từ các cảm biến để tạo ra bức tranh toàn cảnh về môi trường tác chiến. Aegis không chỉ giúp thủy thủ đoàn theo dõi các mối đe dọa mà còn tự động chỉ thị và dẫn bắn cho các loại vũ khí đánh chặn một cách chính xác nhất.

Thành phần cốt lõi hỗ trợ cho hệ thống này là radar mảng pha quét điện tử AN/SPY-1D với bốn mảng ăng-ten bao quát toàn bộ 360 độ xung quanh tàu. Radar này có khả năng phát hiện các mục tiêu trên không ở khoảng cách 320 km và bám bắt cùng lúc tới 200 mục tiêu khác nhau. Nhờ khả năng cảnh giới liên tục, tàu chiến Mỹ có thể chủ động đối phó với những đòn tấn công bất ngờ từ nhiều hướng, kể cả các loại tên lửa bay sát mặt biển.

Các lớp tên lửa đa năng cùng công nghệ tác chiến điện tử hiện đại

Hệ thống phóng thẳng đứng Mark 41 trên các tàu phiên bản Flight IIA mang theo 96 ống phóng với nhiều loại vũ khí đánh chặn chuyên dụng. Lớp phòng thủ ngoài cùng được đảm nhiệm bởi các dòng tên lửa SM-3 và SM-6 với khả năng tiêu diệt tên lửa đạn đạo và vũ khí siêu vượt âm. Đặc biệt, tên lửa SM-3 có thể hạ mục tiêu ở độ cao tới 100 km, trong khi SM-6 là khí tài duy nhất hiện nay của Mỹ có khả năng chặn các đầu đạn bay với tốc độ cực lớn.

Ở khoảng cách gần hơn, các tàu chiến sử dụng tên lửa SM-2 và dòng ESSM để đối phó với tên lửa hành trình có độ cơ động cao. Nếu vũ khí đối phương vượt qua các lớp tên lửa tầm xa, hệ thống phòng thủ cực gần Phalanx và pháo hạm 127 mm sẽ được kích hoạt để tạo ra lưới lửa bảo vệ cuối cùng. Trong các sự cố thực tế, lực lượng Mỹ thậm chí đã phải sử dụng súng máy và trực thăng Apache để đẩy lùi các xuồng tấn công nhanh áp sát ở cự ly gần.

Bên cạnh hỏa lực mạnh mẽ, công nghệ tác chiến điện tử AN/SLQ-32 cũng đóng vai trò như một lá chắn vô hình trước các loại tên lửa diệt hạm. Hệ thống này có khả năng phát hiện sóng radar của đối phương và phát ra chùm tia nhiễu cường độ mạnh khiến quả đạn mất phương hướng. Tuy nhiên, các chuyên gia cũng lưu ý rằng lưới phòng thủ vẫn tồn tại những lỗ hổng nhất định, đòi hỏi sự phối hợp liên tục giữa các lực lượng để bảo đảm an toàn tối đa.

Theo: VnExpress