Điều quý giá nhất không nằm ở tiền tài hay danh vọng mà đôi khi chỉ là một bữa cơm đầm ấm và được nghe tiếng bước chân quen thuộc của cha mẹ khi trở về nhà.
- Hành trình 48 giờ truy bắt nhóm đối tượng cướp tiệm vàng tại TPHCM
- Giá xăng dầu hôm nay 30/5: Thị trường thế giới hạ nhiệt, giá trong nước giảm mạnh
- Chuẩn tướng Ahmad Vahidi: Nhân vật thâu tóm quyền lực tuyệt đối tại Tehran
Nỗi nghẹn lòng của người cha mải mê chạy theo sự nghiệp
Khi còn trẻ con người thường bị cuốn vào những mục tiêu rực rỡ như món đồ chơi mới hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành khát vọng ấy dần biến thành những con số trong tài khoản và nỗ lực khẳng định vị thế ngoài xã hội. Nhiều người sẵn sàng dành cả thanh xuân để lao vào công việc với hy vọng mang lại cho gia đình một cuộc sống đủ đầy về vật chất. Họ tin rằng nhà cao cửa rộng và xe đẹp chính là thước đo của sự thành công và hạnh phúc viên mãn.
Một người đàn ông từng chia sẻ hành trình mười năm chạy theo công việc để từ nhân viên bình thường trở thành quản lý cấp cao. Anh có đủ mọi thứ từ lương cao đến xe sang nhưng lại vô tình đánh mất những khoảnh khắc quý giá bên con cái. Trong một lần trở về nhà lúc nửa đêm anh bỗng lặng người khi nghe con trai hỏi mẹ rằng mai cha có ở nhà ăn cơm không. Câu hỏi ngây thơ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự mãn về thành đạt bấy lâu nay của anh.
Tiếng thở dài của người vợ cùng câu trả lời chắc không đâu con khiến anh đứng ngoài cửa mà thấy lòng nghẹn lại. Hóa ra thứ mà đứa trẻ mong mỏi nhất chưa bao giờ là những món quà đắt tiền hay thiết bị công nghệ hiện đại. Con anh chỉ cần một bữa cơm có đủ mặt cha mẹ để được kể về những câu chuyện trường lớp sau một ngày dài. Sự vô tâm của người lớn đôi khi đã tạo nên những khoảng trống vô hình ngay trong chính mái ấm của mình.
Kể từ hôm đó anh quyết định thay đổi bằng cách tập về nhà sớm hơn và dành thời gian thực sự cho những người thân yêu. Anh bắt đầu tham gia vào những việc giản dị như cùng con ăn tối hoặc chở cả nhà đi dạo vào mỗi dịp cuối tuần. Điều bất ngờ nhất là khi càng dành nhiều tâm sức cho gia đình thì anh lại cảm thấy cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn. Hạnh phúc thực sự hóa ra luôn hiện hữu ở những điều bình dị nhất mà ta thường vô tình bỏ qua.
Mái nhà là nơi duy nhất cho phép con người được yếu lòng
Ngoài xã hội mỗi chúng ta đều phải khoác lên mình tấm áo mạnh mẽ để đối mặt với những áp lực và bon chen hằng ngày. Ta phải cố tỏ ra ổn và bản lĩnh ngay cả khi bên trong tâm hồn đã thực sự rã rời vì mệt mỏi. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc của ngôi nhà ta mới có thể trút bỏ mọi gánh nặng để thở nhẹ một hơi. Nhà là nơi duy nhất cho phép con người được yếu lòng và sống thật với chính những cảm xúc của bản thân.
Tuy nhiên nhịp sống hiện đại với sự bùng nổ của mạng xã hội đang âm thầm làm rạn nứt những sợi dây liên kết gia đình. Có những ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng lại thiếu vắng tiếng cười và sự trò chuyện thân tình giữa các thành viên. Cha mẹ mải mê với công việc còn trẻ nhỏ lại lớn lên cùng những chiếc điện thoại thông minh và thế giới ảo. Mỗi người dần quen với sự im lặng và sống trong những thế giới riêng biệt ngay dưới một mái nhà chung.
Một cô giáo tại Cần Thơ từng bày tỏ sự xót xa khi thấy học sinh không còn tha thiết muốn trở về nhà sau mỗi giờ học. Có em thà ngồi lì ở sân trường hoặc đi lòng vòng tiệm sách chỉ để trốn tránh việc phải chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau. Những đứa trẻ ấy cảm thấy trường học còn vui hơn ở nhà vì nơi đó ít ra không có sự căng thẳng và im lặng đáng sợ. Đây là thực trạng đáng báo động về sự thiếu hụt kết nối tinh thần trong các gia đình đô thị ngày nay.
Điều đáng buồn nhất là chúng ta thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhưng lại dễ dàng cáu gắt với người thân thuộc. Ta có thể kiên nhẫn với một vị khách khó tính nhưng lại quên hỏi han cha mẹ xem hôm nay họ có chuyện gì buồn không. Ta mang phần mềm mỏng nhất cống hiến cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện. Đã đến lúc chúng ta cần học cách trân trọng những phút giây được trở về bên tiếng dép của mẹ và dáng cha.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
