Việc chuyển phần lớn chuyến bay quốc tế về Long Thành đặt ra yêu cầu cấp thiết: tổ chức đồng bộ dịch vụ trung chuyển, tránh biến 50km thành rào cản tâm lý.
- Đắk Lắk: Phát hiện thi thể đôi vợ chồng trẻ dưới đập thủy lợi Krông Búk Hạ
- Lật xe khách tại Lào Cai: Xe chở 39 người gặp nạn do mất phanh khi xuống dốc
- Việt Nam đối mặt nghịch lý dân số: Khi tuổi thọ tăng không đi đôi với sức khỏe
Trải nghiệm sau hạ cánh quyết định cảm nhận điểm đến
Ngày 25/4, các ý kiến chuyên gia tiếp tục xoay quanh đề xuất chuyển giao hoạt động giữa sân bay Tân Sơn Nhất và Long Thành theo lộ trình hai bước, trong đó mục tiêu đến năm 2027 sẽ tiếp nhận hơn 90% lượng khách quốc tế tại khu vực TPHCM. Vấn đề không còn dừng ở năng lực hạ tầng hay quy mô nhà ga, mà chuyển sang bài toán trải nghiệm trọn vẹn của du khách ngay từ khoảnh khắc đặt chân xuống sân bay.
Khi đó, khoảng cách 50km từ Long Thành về trung tâm TPHCM không còn là con số đo bằng thời gian, mà trở thành cảm nhận về sự bất tiện. Những thị trường du lịch phát triển đã chứng minh rằng, sân bay không chỉ là cửa ngõ giao thông mà còn là một phần của sản phẩm du lịch. Các quốc gia như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Thái Lan đều xây dựng hệ thống kết nối sân bay – đô thị như một dịch vụ tiêu chuẩn, nơi du khách gần như không phải suy nghĩ về việc di chuyển tiếp theo.
Tâm lý du khách quốc tế, đặc biệt là khách lần đầu đến Việt Nam, thường nhạy cảm với sự không chắc chắn về thời gian và chi phí. Chỉ cần một trải nghiệm thiếu suôn sẻ, hình ảnh điểm đến có thể bị ảnh hưởng lâu dài. Với nhóm khách này, mỗi phút chậm trễ đều có thể kéo theo chi phí cơ hội lớn, từ lỡ cuộc họp đến thay đổi kế hoạch lưu trú. Do đó, việc tổ chức trải nghiệm sau hạ cánh không chỉ là bài toán dịch vụ mà còn là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh của cả điểm đến.
Hệ sinh thái trung chuyển, từ hạ tầng đến cơ chế điều phối
Để giải bài toán “khoảng cách tâm lý”, yêu cầu đặt ra không chỉ là mở thêm tuyến đường hay tăng phương tiện, mà là xây dựng một hệ sinh thái trung chuyển hoàn chỉnh, vận hành như một dịch vụ thống nhất. Trong đó, các thành phần từ xe buýt sân bay, taxi, xe công nghệ đến hệ thống thông tin, đặt vé và hỗ trợ đa ngôn ngữ cần được tích hợp đồng bộ. Việc TPHCM dự kiến mở 13 tuyến xe buýt kết nối trực tiếp với Long Thành là tín hiệu tích cực, nhưng điều quan trọng hơn nằm ở tiêu chuẩn phục vụ.
Xe buýt không chỉ cần đúng giờ mà còn phải đảm bảo tiện nghi, có hướng dẫn rõ ràng bằng nhiều ngôn ngữ và tích hợp với các nền tảng đặt vé trực tuyến. Tương tự, dịch vụ taxi và xe công nghệ cần được kiểm soát giá minh bạch, tránh tình trạng chênh lệch gây mất niềm tin. Đáng chú ý, giai đoạn chuyển tiếp từ nay đến năm 2030 sẽ là thời điểm nhạy cảm nhất. Khi hai sân bay cùng vận hành song song, nhu cầu di chuyển giữa Long Thành và Tân Sơn Nhất sẽ gia tăng, đặc biệt với nhóm khách nối chuyến.
Đây là nơi tích hợp dữ liệu, điều phối phương tiện, xử lý sự cố và cung cấp thông tin thống nhất. Với Long Thành, việc thiết lập một cơ chế tương tự ngay từ giai đoạn đầu sẽ giúp giảm thiểu rủi ro và nâng cao chất lượng dịch vụ. Bài toán chuyển 90% chuyến bay quốc tế về Long Thành vì thế không chỉ là câu chuyện phân bổ lưu lượng, mà là phép thử về năng lực tổ chức hệ sinh thái du lịch. Khi mọi mắt xích được vận hành trơn tru, khoảng cách địa lý sẽ không còn là rào cản, mà trở thành một phần tự nhiên trong hành trình khám phá của du khách.
Theo: Báo Tiền Phong
