Gà chín cựa: Từ truyền thuyết dân gian đến giá trị văn hóa đương đại

Nhắc đến gà chín cựa, người Việt nhớ ngay đến truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh thời các Vua Hùng, nơi lễ vật cầu hôn mang đậm dấu ấn văn hóa núi rừng. Ngày nay, giống gà đặc biệt ấy đang được hồi sinh không chỉ như một sản vật quý, mà còn như biểu tượng sống động của ký ức văn hóa và bản sắc vùng đất Tổ.

Gà chín cựa trong truyền thuyết và đời sống văn hóa người Việt

Trong kho tàng truyền thuyết dân gian Việt Nam, gà chín cựa xuất hiện như một linh vật hiếm, gắn với điều kiện sính lễ “voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao”. Hình ảnh ấy không chỉ mang màu sắc huyền thoại, mà còn phản ánh tư duy biểu tượng của cư dân nông nghiệp lúa nước, nơi con người gửi gắm khát vọng về sức mạnh, sự sung túc và hài hòa với thiên nhiên.

Tại vùng núi Tân Sơn (Phú Thọ), nơi cộng đồng người Mường sinh sống lâu đời, gà chín cựa từng hiện diện trong đời sống thường nhật như một phần ký ức tập thể. Những con gà nhiều cựa chạy quanh sân nhà, gắn với lễ tục, bữa ăn và sinh hoạt cộng đồng, từng được xem là điều quen thuộc, chứ chưa được nhìn nhận đúng giá trị văn hóa đặc biệt.

Sự vắng bóng của gà chín cựa không chỉ là mất mát về nguồn gen, mà còn là khoảng trống trong dòng chảy văn hóa truyền thống. Bởi mỗi giống vật nuôi bản địa đều mang theo câu chuyện lịch sử, phong tục và tri thức dân gian của một vùng đất. Việc phục tráng gà chín cựa vì thế mang ý nghĩa vượt ra ngoài kinh tế. Đó là hành trình tìm lại dấu vết truyền thuyết trong đời sống hiện đại, góp phần bảo tồn biểu tượng văn hóa gắn với thời đại các Vua Hùng và cội nguồn dân tộc Việt.

Đàn gà du mục của anh Nguyễn Văn Đức. (Ảnh: Chụp màn hình/Dân trí)

Hồi sinh gà chín cựa như một di sản văn hóa sống

Việc bảo tồn gà chín cựa trong mối quan hệ giữa con người, thiên nhiên và văn hóa truyền thống. Cách nuôi hướng về tự nhiên, tôn trọng tập tính bản địa. Gà này giữ được “chất rừng” vốn có yếu tố làm nên giá trị linh thiêng trong truyền thuyết xưa. Mô hình chăn nuôi gà chín cựa gắn với không gian đồi núi, rừng cọ, bãi suối không chỉ tái hiện lối sống xưa của người Mường. Gà được vận động, tự kiếm thức ăn tự nhiên, hạn chế tối đa can thiệp công nghiệp, từ đó giữ được hương vị và dáng vóc đặc trưng. Điều đáng chú ý là di sản ấy không bị “đóng khung” trong hoài niệm, mà đang được kể lại bằng ngôn ngữ của thời đại số.

Những câu chuyện về gà chín cựa, về truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh, về núi rừng Tân Sơn được lan tỏa rộng rãi, giúp thế hệ trẻ tiếp cận văn hóa truyền thống theo cách gần gũi hơn. Gà chín cựa hôm nay vì thế không chỉ là vật nuôi hay sản vật quý, mà là một di sản văn hóa sống. Sự hồi sinh của giống gà này cho thấy, khi văn hóa được đặt làm nền tảng, nông nghiệp có thể trở thành cầu nối bền vững giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống và tương lai.

Theo: Dân trí