Mối nhân duyên tiền định và tích cổ “sợi chỉ đỏ” từ thời nhà Đường

Câu chuyện “sợi chỉ đỏ” thời nhà Đường về chàng thanh niên Vi Cố gợi nhắc triết lý về nhân duyên định sẵn không thể né tránh trong cuộc đời.

Cuộc gặp gỡ Nguyệt Lão và lời tiên tri về người vợ tương lai

Vào đời nhà Đường, một thanh niên tên là Vi Cố, người ở Đỗ Lăng, đang trên đường đến Thanh Hà thăm bạn và dừng chân nghỉ tại Tống Thành. Tại đây, vào một buổi tối yên tĩnh, anh tình cờ gặp một ông lão ngồi bên đường đang xem một cuốn thiên thư dày và bên cạnh là chiếc túi chứa những sợi chỉ đỏ. Vi Cố tò mò về cuốn sách có những ký tự không thể đọc được và nhận được câu trả lời từ ông lão rằng đó là sổ ghi chép nhân duyên của nhân gian. Ông lão cho biết những gì ghi trong cuốn sách này là ý trời mà người bình thường không bao giờ có thể thấu hiểu được.

Ông lão giải thích thêm rằng trong túi vải chứa những sợi chỉ đỏ (xích thằng) dùng để buộc chân các cặp đôi ngay từ khi họ mới chào đời. Dù hai người có cách xa về địa lý, khác biệt về giàu nghèo hay địa vị xã hội, một khi sợi chỉ đỏ đã buộc thì chắc chắn họ sẽ thành phu thê. Lời khẳng định “hồng thằng ký kết, vô pháp canh cải” (sợi chỉ đỏ đã buộc thì không thể thay đổi) của ông lão khiến Vi Cố cảm thấy nửa tin nửa ngờ. Chàng thanh niên trẻ tuổi khi đó thầm nghĩ bản thân có thể tự quyết định hôn nhân dựa trên ý chí của chính mình.

Khi Vi Cố hỏi về người vợ tương lai, ông lão lật cuốn thiên thư và chỉ tay về phía đứa trẻ 3 tuổi, con của bà Trần bán rau ở cửa nam thành Tống Thành. Vi Cố nghe xong lời tiên tri này thì vô cùng phẫn nộ vì cho rằng mình là người có chí hướng, không thể lấy con của một kẻ bần hàn làm vợ. Chàng thanh niên cảm thấy lời của ông lão là huyễn hoặc và bắt đầu nảy sinh ý định tìm cách phá bỏ sự sắp đặt này. Sự kiêu ngạo của tuổi trẻ đã khiến Vi Cố quyết tâm thực hiện hành động cực đoan để đối đầu với định mệnh.

Vì muốn thay đổi mệnh số theo ý mình, Vi Cố đã sai người hầu tìm cách sát hại đứa bé tội nghiệp con bà lão bán rau ngay tại chợ. Tuy nhiên, người hầu vì quá sợ hãi nên chỉ đâm trúng giữa lông mày của bé gái rồi nhanh chóng bỏ chạy trong đêm tối. Nhiều năm sau sự việc đó, Vi Cố đã trải qua rất nhiều cuộc xem mắt nhưng kỳ lạ là đều gặp trục trặc hoặc không mang lại kết quả. Mọi nỗ lực tìm kiếm một hôn nhân môn đăng hộ đối theo sở nguyện của anh đều trôi qua trong vô vọng suốt mười mấy năm.

Sự hội ngộ sau 16 năm và bí mật sau vết sẹo giữa lông mày

Mười sáu năm sau, Vi Cố lúc này đã làm quan tại Tương Châu và nhận được sự ưu ái của Thứ sử Vương Thái. Thấy Vi Cố là người tài giỏi và có phẩm hạnh, Thứ sử đã quyết định gả con gái nuôi của mình cho chàng thanh niên này. Lần này, cuộc hôn nhân diễn ra vô cùng thuận lợi và đáp ứng đúng mong đợi của Vi Cố về một gia đình có địa vị tương xứng. Chàng quan trẻ tin rằng mình đã hoàn toàn vượt qua được lời tiên tri đáng sợ của ông lão năm xưa.

Người vợ mới cưới của Vi Cố khi đó vừa tròn 16 tuổi, sở hữu dung mạo tú lệ và khí chất ôn hòa. Tuy nhiên, Vi Cố nhận thấy vợ mình luôn dán một đóa hoa trang trí (hoa điền) ngay giữa lông mày và không bao giờ tháo ra kể cả khi tắm hay ngủ. Chàng cảm thấy vô cùng lạ lùng nhưng vì tình cảm phu thê đang đầm ấm nên không nỡ gặng hỏi ngay lập tức. Sự tò mò về bí mật đằng sau đóa hoa bí ẩn ấy cứ lớn dần trong lòng Vi Cố theo thời gian chung sống.

Sau một thời gian, khi tình cảm đã sâu đậm, Vi Cố mới lấy hết can đảm hỏi vợ về nguyên do của việc luôn dán đóa hoa trên trán. Người vợ nghẹn ngào kể lại rằng mình mồ côi cha mẹ từ nhỏ, vốn là con của người bán rau và được bà vú nuôi họ Trần chăm sóc tại chợ Tống Thành. Cô tiết lộ mười bốn năm trước, khi đang ở chợ rau, cô đã bị một kẻ lạ mặt bất ngờ đâm trúng giữa lông mày để lại vết sẹo vĩnh viễn. Lời kể chân thực của người vợ khiến Vi Cố bàng hoàng nhận ra sự thật về sợi chỉ đỏ năm xưa.

Vi Cố hiểu ra rằng dù anh đã tìm đủ mọi cách để trốn tránh hay thay đổi, nhân duyên tiền định vẫn đưa người con gái ấy trở thành vợ mình. Chàng cảm thấy vô cùng hối hận về hành động nông nổi trong quá khứ và càng thêm trân trọng duyên phận kỳ lạ này. Câu chuyện để lại bài học sâu sắc rằng mỗi người chúng ta gặp gỡ trong đời đều không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Việc tiếp nhận và trân quý những duyên phận đã định sẵn mới chính là sự lựa chọn thông thái nhất của con người.

Theo: Sound of Hope