Nghị lực phi thường của người đàn ông mù loà nuôi ong giữa núi rừng Hà Tĩnh

Chưa từng nhìn thấy ánh sáng, lại gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc người vợ ốm yếu, ông Phạm Văn Học ở xã biên giới Sơn Hồng, Hà Tĩnh vẫn bền bỉ mưu sinh giữa núi rừng. Bằng nghị lực và ý chí không khuất phục, người đàn ông mù loà ấy đã viết nên câu chuyện vượt lên số phận đầy xúc động.

Sống trong bóng tối nhưng không khuất phục số phận

Về xã Sơn Hồng, huyện miền núi Hà Tĩnh, nhắc đến ông Phạm Văn Học, ai cũng dành cho ông sự nể phục. Sinh ra đã mắc chứng teo dây thần kinh thị giác, ông chưa từng biết ánh sáng là gì. Tuổi thơ của ông chỉ gắn với những âm thanh quen thuộc và những bước chân dò dẫm trong ngôi nhà nhỏ.

Cha mẹ từng đưa ông đi khắp nơi chữa trị với hy vọng mong manh. Thế nhưng, mọi nỗ lực đều không mang lại kết quả. Cuối cùng, ông Học buộc phải học cách sống chung với bóng tối vĩnh viễn.

Giữa vùng biên giới heo hút, ông là người mù hoàn toàn duy nhất nhưng vẫn làm kinh tế hiệu quả. Với ông, mất đi ánh sáng không đồng nghĩa với việc đánh mất ý chí. Chính suy nghĩ ấy đã trở thành động lực giúp ông bám trụ và vươn lên.

Hai vợ chồng ông Học mắc bệnh, cùng nhau nỗ lực vượt qua khó khăn.
(Ảnh: Chụp màn hình/Vietnamnet)

Bén duyên với nghề nuôi ong bằng âm thanh và đôi tay

Năm 1990, ông Học lập gia đình và có hai người con. Cũng trong năm này, ông tham gia Hội Người mù huyện Hương Sơn (cũ). Tại đây, ông được học chữ Braille và bắt đầu làm quen với nghề nuôi ong. Với người chưa từng nhìn thấy ánh sáng, việc tiếp xúc với đàn ong là thử thách không nhỏ. Những ngày đầu, ông nhiều lần bị ong đốt, ngã sõng soài giữa vườn. Tuy vậy, ông vẫn kiên trì ghi nhớ từng vị trí đặt thùng ong, từng gốc cây quanh nhà.

Không cần đôi mắt, ông “nhìn” đàn ong bằng âm thanh và sự tinh tế của đôi tay. Hơn 30 năm gắn bó, ông trở thành người nuôi ong lành nghề. Hiện nay, mô hình vườn tổng hợp với 50 tổ ong, kết hợp nuôi trâu và gia cầm mang về cho gia đình ông 60–70 triệu đồng mỗi năm. Cuộc đời tiếp tục thử thách ông Học khi vợ ông lâm vào trầm cảm từ năm 2000. Sức khỏe bà ngày càng suy kiệt, mới đây còn phải trải qua ca phẫu thuật cắt bỏ túi mật. Trong hoàn cảnh đó, ông Học trở thành trụ cột duy nhất của gia đình.

Vừa chăm sóc đàn ong, đàn trâu, ông vừa quán xuyến mọi việc trong nhà. Từng bát cơm, chén thuốc của vợ đều do ông tự tay chuẩn bị. Mọi đồ đạc được sắp xếp theo trí nhớ để không làm phiền người bạn đời ốm yếu.

Chia sẻ về cuộc sống, ông Học thừa nhận có lúc mệt mỏi nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc buông xuôi. Với ông, còn sức là còn làm, còn gia đình là còn động lực. Chính tinh thần ấy đã khiến ông trở thành tấm gương truyền cảm hứng mạnh mẽ tại địa phương.

Theo: Vietnamnet