THANH HÓA – Vợ chồng thương binh Lê Văn Yêm đã vượt qua nhiều năm tháng gian khó, nuôi dưỡng 7 người con gái trưởng thành, đều tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định.
- Bắt tạm giam giám đốc doanh nghiệp kiểm định tại Sơn La
- Liên hợp quốc cảnh báo hơn 500 người Rohingya có thể chết trên biển Myanmar
- Hai phụ nữ đi nhầm xe Vision đỏ của nhau suốt một ngày
Từ căn lều tranh giữa rừng ở xã Hóa Quỳ, huyện Như Xuân cũ, tỉnh Thanh Hóa, gia đình ông Lê Văn Yêm và bà Lê Thị Hồng đã từng bước xây dựng cuộc sống bằng lao động và niềm tin vào con chữ. Sau hơn 40 năm nỗ lực, 7 người con gái của ông bà đều được học hành đến nơi đến chốn và trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Những ngày giữa tháng 7, ba căn nhà khang trang nằm liền kề tại khu phố Mỹ Ré, xã Như Xuân là minh chứng cho thành quả của một hành trình đầy nghị lực. Ít ai biết rằng người cha của các chủ nhân những ngôi nhà ấy là ông Lê Văn Yêm, thương binh hạng 3/4 với tỷ lệ thương tật 51% sau những năm tháng chiến đấu và phục vụ Tổ quốc.
Ông Yêm cho biết năm 1974 ông lên đường nhập ngũ, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh và sau đó tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong một trận chiến, ông bị thương nặng, phải trở về điều trị rồi phục viên do sức khỏe không còn bảo đảm.
Sau khi lập gia đình với bà Lê Thị Hồng, cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ gặp nhiều khó khăn khi lần lượt có 7 người con gái. Không có ruộng đất, không tài sản tích lũy, năm 1983 ông quyết định đưa cả gia đình vào khu Rộc Lầy, nay thuộc thôn Xuân Đàm, xã Hóa Quỳ, dựng lều tranh giữa rừng để khai hoang lập nghiệp.

Nhắc lại những năm tháng ấy, chị Lê Thị Huyền, người con gái thứ hai trong gia đình, vẫn không giấu được xúc động. Chị kể: “Khi đó, cả khu rừng chỉ có gia đình tôi sinh sống. Bố dựng căn nhà tranh tre đơn sơ, ban ngày phát nương, khai hoang, tối đến lại vào rừng hái măng, tìm sản vật đem bán lấy tiền nuôi cả nhà. Mãi sau này mới có thêm người đến khai hoang nên cuộc sống mới bớt hiu quạnh”.
Tuổi thơ của bảy chị em gắn liền với những bữa cơm đạm bạc từ sắn, măng rừng và cá suối. Có thời điểm nhiều chị em phải ngủ chung trên một tấm phên tre vì điều kiện sinh hoạt quá thiếu thốn.
“Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn còn nổi da gà. Cuộc sống ngày ấy quá khổ. Càng lớn, càng hiểu, tôi càng thương bố mẹ nhiều hơn”, chị Huyền xúc động chia sẻ.
Dù cuộc sống thiếu thốn, vợ chồng ông Yêm chưa bao giờ từ bỏ quyết tâm cho các con đến trường. Từ nhà đến trường phải vượt nhiều quả đồi, đầu tuần các con gùi theo quần áo và sách vở đi bộ hàng giờ để học tập, cuối tuần mới trở về nhà.
Là con của thương binh nên các chị em được miễn học phí, nhưng tiền sách vở, quần áo và sinh hoạt vẫn là gánh nặng đối với gia đình. Mỗi mùa tựu trường, bà Hồng lại vào rừng hái măng, tiết kiệm từng đồng để các con có điều kiện tiếp tục học tập.
Ông Yêm nhớ lại có thời điểm ba người con cùng học đại học khiến kinh tế gia đình càng thêm áp lực. “Tiền học phí, tiền ăn ở đều phải vay, nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cho con nghỉ học. Chỉ cần các con còn muốn học thì bố mẹ còn cố gắng”, ông chia sẻ.

Sự kiên trì của người cha, người mẹ cuối cùng đã được đền đáp bằng thành công của các con. Người con gái cả trở thành giáo viên tiểu học, người con thứ hai công tác tại Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên, các con còn lại làm việc trong lĩnh vực tài chính, tư pháp, truyền thông, công tác hội và doanh nghiệp.
Hiện nay, các con của ông bà đều đã có cuộc sống ổn định và nhà riêng gần khu vực trung tâm để thuận lợi cho công việc. Riêng vợ chồng ông Yêm vẫn gắn bó với ngôi nhà cũ, tiếp tục trồng rau, nuôi cá và tận hưởng cuộc sống bình dị tuổi già.
Theo chị Lê Thị Huyền, mỗi dịp lễ, Tết hay khi gia đình có việc, các thành viên cùng 14 người cháu lại trở về quây quần bên ông bà. “Nhìn cảnh đại gia đình sum họp, tôi thấy mọi thứ như một giấc mơ. Thỉnh thoảng, tôi vẫn kể cho các con nghe câu chuyện của gia đình để chúng hiểu ông bà đã vất vả thế nào. Đó cũng là cách để các cháu biết trân trọng cuộc sống và yêu thương cha mẹ nhiều hơn”.
Nhắc đến các con, ông Yêm thường vui vẻ nói rằng: “Tài sản quý nhất của vợ chồng tôi là các cô đó”. Câu nói giản dị ấy phản ánh niềm tự hào của những người cha mẹ đã dành cả cuộc đời để vun đắp tương lai cho con bằng sự hy sinh thầm lặng.
Ông Lê Anh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND xã Hóa Quỳ, đánh giá gia đình ông Yêm là tấm gương tiêu biểu của địa phương. Theo ông, dù mang thương tật chiến tranh và trải qua nhiều năm tháng khó khăn, vợ chồng ông Yêm vẫn quyết tâm nuôi các con ăn học thành đạt, trở thành gia đình mẫu mực được người dân quý trọng và noi theo.
Thiên An (tổng hợp)
