22 năm lặng lẽ của Mái ấm Lâm Bích trong hành trình cưu mang trẻ bị bỏ rơi

Mái ấm Lâm Bích tại Quảng Trị đã âm thầm hoạt động suốt 22 năm, trở thành điểm tựa cho hàng trăm trẻ sơ sinh bị bỏ rơi và có hoàn cảnh đặc biệt.

22 năm lặng lẽ mở vòng tay đón những sinh linh bị bỏ rơi

Nằm khiêm nhường trên đường Lý Thường Kiệt, phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, Mái ấm Lâm Bích là nơi khởi đầu cuộc sống của hàng trăm đứa trẻ từng bị bỏ rơi ngay từ lúc chào đời. Ít ai biết rằng, dù mới được cấp phép hoạt động chính thức khoảng 6 năm, mái ấm này đã âm thầm tồn tại và cứu mang trẻ em suốt hơn 22 năm qua.

Mỗi khi địa phương phát hiện trẻ sơ sinh bị bỏ rơi tại cổng chùa, ven đường hay bệnh viện, Mái ấm Lâm Bích lại trở thành điểm đến cuối cùng, nơi các em được chở che giữa ranh giới mong manh của sự sống. Có những em được đưa về khi còn đỏ hỏn, chưa kịp rụng dây rốn, có em mang trong mình bệnh tật, dị tật bẩm sinh.

Không bảng hiệu phô trương, không lời kêu gọi ồn ào, mái ấm tồn tại bằng sự bền bỉ và lòng nhân ái. Ở nơi ấy, mỗi đứa trẻ đều được đặt chung một họ “Lâm Bích”, trở thành anh chị em trong một gia đình lớn – nơi không có máu mủ nhưng tràn đầy yêu thương.

Bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trước cổng mái ấm tình thương Lâm Bích.
(Ảnh: Chụp màn hình báo Vietnamnet).

Người phụ nữ dành trọn đời cho những đứa trẻ không máu mủ

Đứng sau hành trình bền bỉ ấy là sơ Trần Thị Hiện (SN 1955, quê TP Huế) – người đã dành gần trọn cuộc đời để chăm sóc những phận đời yếu thế. Từng theo học ngành y với mong muốn chữa bệnh cứu người, sơ Hiện sớm lựa chọn con đường thiện nguyện, bắt đầu từ việc chăm sóc người mù và trẻ khiếm thị.

Năm 2003, khi những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ngày càng nhiều, mái ấm dần trở thành nơi cứu mang sự sống. Từ 7 sơ ban đầu, đến nay có 11 sơ thay nhau chăm sóc 32 em nhỏ. Công việc mỗi ngày là chuỗi dài những đêm thức trắng pha sữa, bế trẻ, đưa các em đi viện, nấu cháo, giặt giũ.

Tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, nhưng sơ Hiện vẫn hiếm khi có một giấc ngủ trọn vẹn. Với sơ, mỗi tiếng khóc trẻ thơ là một lời nhắc nhở về trách nhiệm, về sự sống cần được giữ lại bằng mọi giá

Em Lâm Bích Phương Thảo bị đa khuyết tật, phương tiện di chuyển chủ yếu là xe lăn.
(Ảnh: Chụp màn hình báo Vietnamnet).

Đến nay, mái ấm có 11 sơ luân phiên chăm sóc các em nhỏ. Công việc diễn ra liên tục, đặc biệt là vào ban đêm khi trẻ sơ sinh cần được theo dõi sát sao. Dù tuổi cao và sức khỏe giảm sút, sơ Trần Thị Hiện vẫn duy trì vai trò điều phối, theo sát từng trường hợp trẻ.

Từ những phận đời mong manh đến hành trình trưởng thành đầy hy vọng

Không chỉ nuôi dưỡng, Mái ấm Lâm Bích còn chú trọng giáo dục và định hướng tương lai cho các em. Trẻ đủ điều kiện đều được đến trường học văn hóa; những em không thể theo học sẽ được học nghề để tự lập khi trưởng thành.

Câu chuyện của em Lâm Bích Phương Thảo, bị bỏ rơi năm 2013 với nhiều khuyết tật nặng, là minh chứng rõ nét cho giá trị của sự chở che đúng lúc. Dù trải qua 36 lần bó bột và không thể đi lại bình thường, Thảo vẫn học cách viết chữ, tự xúc ăn và kiên cường vượt lên số phận bằng ý chí phi thường.

Nhiều em từng lớn lên từ mái ấm nay đã có gia đình, công việc ổn định, quay trở lại giúp đỡ nơi từng nuôi dưỡng mình. Với chính quyền địa phương, Mái ấm Lâm Bích không chỉ góp phần giảm gánh nặng an sinh xã hội mà còn lan tỏa sâu sắc tinh thần nhân ái trong cộng đồng.

Thành quả của các em là động lực cho các sơ cũng như các nhà hảo tâm đã chung tay
cưu mang các em. (Ảnh: Chụp màn hình báo Vietnamnet).

Theo:  Báo Vietnamnet