Niềm mong mỏi của cô và trò ở 2 điểm trường “nhiều không” giữa vùng cao điện biên

Giữa núi rừng rẻo cao Điện Biên, hai điểm trường Tả Ló San và Tả Khoa Pá đang đối mặt với vô vàn thiếu thốn: không điện lưới, không nước sạch, không sóng điện thoại ổn định. Trong gian khó chồng chất, cô và trò nơi đây vẫn kiên trì bám lớp, nuôi hy vọng về một môi trường học tập an toàn, đủ đầy hơn cho trẻ em vùng cao.

Hành trình gian nan đến những điểm trường vùng biên

Để đến được hai điểm trường Tả Ló San và Tả Khoa Pá thuộc xã Sín Thầu, tỉnh Điện Biên, phải vượt qua quãng đường dài hơn 40km với nhiều đoạn dốc cao, quanh co và hiểm trở. Con đường đất nhỏ hẹp, một bên là núi đá dựng đứng, một bên là vực sâu, trở nên trơn trượt và nguy hiểm mỗi khi mưa xuống.

Sự cách trở về địa lý khiến nơi đây gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Việc đi lại, vận chuyển vật tư, cũng như tiếp cận các điều kiện sinh hoạt cơ bản đều vô cùng khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống và việc dạy học của thầy trò vùng cao.

Thực trạng “nhiều không” ở hai điểm trường vùng cao

Điểm trường Tả Ló San hiện có khoảng 30 học sinh ở nhiều độ tuổi khác nhau. Mỗi ngày, các em phải đi bộ nhiều cây số trên những lối mòn cheo leo để đến lớp. Trong cái lạnh vùng núi cao, hình ảnh học trò mặc áo mỏng, dép đã mòn vẫn đều đặn đến trường khiến nhiều người không khỏi chạnh lòng.

Đường lên điểm trường quanh co, trơn trượt, tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. (Ảnh: Chụp màn hình/ Dân trí)

Trong khi đó, điểm trường Tả Khoa Pá được xây dựng từ năm 2012 nay đã xuống cấp nghiêm trọng. Mái tôn thủng, tường lớp học rêu mốc, cửa sổ hư hỏng, nhiều hạng mục không còn đảm bảo an toàn. Điểm trường chưa có điện lưới quốc gia, chỉ sử dụng máy phát nhỏ với thời gian chiếu sáng hạn chế.

Nguồn nước sinh hoạt được dẫn từ khe núi, mùa mưa thường đục ngầu, mùa khô lại thiếu hụt. Khu bếp nấu cho học sinh bán trú được dựng tạm bằng tre nứa, tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn. Sóng điện thoại chập chờn khiến việc liên lạc với bên ngoài gặp nhiều trở ngại.

Mong mỏi được tiếp sức để cô và trò bám trường, giữ chữ

Trước thực tế thiếu thốn kéo dài, giáo viên và nhà trường luôn mong mỏi nhận được sự quan tâm, hỗ trợ để cải thiện điều kiện dạy và học. Nhu cầu cấp thiết hiện nay là sửa chữa phòng học, thay mái tôn, xây dựng bếp ăn bán trú đảm bảo vệ sinh, cải thiện hệ thống nước sạch và làm lối đi an toàn cho học sinh trong mùa mưa.

Giữa nơi được ví như “mỏm đá cuối trời”, cô và trò ở Tả Ló San, Tả Khoa Pá vẫn lặng lẽ bám lớp, bền bỉ gieo chữ giữa muôn vàn khó khăn. Điều họ cần không chỉ là vật chất, mà còn là sự sẻ chia, đồng hành từ cộng đồng để hành trình học tập của trẻ em vùng cao bớt nhọc nhằn, nhiều hy vọng hơn.

Theo: Dân trí