Ba phương án then chốt để Donald Trump tính toán mở lại eo biển Hormuz

Ngày 22/03/2026, Tổng thống Trump đứng trước ba lựa chọn lớn nhằm mở lại eo biển Hormuz, từ sức mạnh quân sự đến giải pháp ngoại giao.

Phương án quân sự: Áp lực từ biển và đất liền, mở lại eo biển Hormuz

Trong ngày 22/03/2026, phương án quân sự được xem là hướng đi trực tiếp nhất để mở lại eo biển Hormuz. Trên biển, Mỹ có thể triển khai chiến dịch hộ tống quy mô lớn. Các tàu chiến sẽ bảo vệ tàu thương mại trước nguy cơ tấn công. Không quân đóng vai trò yểm trợ và kiểm soát không phận. Mục tiêu đầu tiên là làm suy yếu năng lực tấn công của Iran. Các hệ thống tên lửa và phương tiện không người lái cần bị vô hiệu hóa sớm.

Tuy nhiên, địa hình eo biển rất hẹp và dễ bị quan sát. Điều này khiến việc kiểm soát hoàn toàn khu vực trở nên khó khăn. Vì vậy, Mỹ có thể áp dụng chiến thuật đi theo đoàn. Các tàu hàng sẽ di chuyển dưới sự bảo vệ chặt chẽ. Ngoài ra, phương án tuần tra theo vùng chồng lấn cũng được cân nhắc. Các tàu chiến sẽ tạo thành lớp bảo vệ liên tục trên tuyến vận tải.

Song song đó, phương án trên bộ cũng được đặt ra. Lực lượng Thủy quân lục chiến có thể tiến hành đổ bộ nếu cần thiết. Một mục tiêu đáng chú ý là đảo Kharg. Đây là trung tâm xuất khẩu dầu quan trọng của Iran. Việc gây sức ép tại đây có thể tạo tác động kinh tế lớn. Tuy nhiên, chiến dịch đổ bộ luôn tiềm ẩn rủi ro cao. Việc giữ vững vị trí trước phản công là thách thức không nhỏ.

Do đó, phương án quân sự cần nguồn lực rất lớn. Mỹ phải kiểm soát đồng thời trên không, trên biển và dưới nước. Đây là điều kiện tiên quyết trước khi đảm bảo an toàn hàng hải. Nếu không đủ lực lượng, hiệu quả chiến dịch sẽ bị hạn chế đáng kể.

Đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu quan trọng của Iran. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Giải pháp ngoại giao: Lựa chọn giảm rủi ro nhưng cần thời gian

Bên cạnh sức mạnh quân sự, giải pháp ngoại giao được cân nhắc từ ngày 22/03/2026. Tổng thống Donald Trump đã kêu gọi các đồng minh tham gia. Nhiều quốc gia chịu ảnh hưởng trực tiếp từ tuyến vận tải này. Tuy nhiên, phản ứng hỗ trợ vẫn còn hạn chế.

Một hướng đi là đàm phán trực tiếp với Iran. Mục tiêu là đảm bảo an toàn cho tàu thuyền qua lại. Iran từng cho thấy khả năng hợp tác trong một số điều kiện nhất định. Điều này mở ra cơ hội giảm căng thẳng. Tuy nhiên, tiến trình đàm phán thường kéo dài. Kết quả cũng khó đoán trước.

Ngoài ra, Mỹ có thể tận dụng các cơ chế quốc tế. Sự tham gia của nhiều quốc gia sẽ tạo áp lực lớn hơn. Trung Quốc là bên có lợi ích đáng kể trong khu vực. Vai trò của các cường quốc có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Tuy nhiên, lợi ích khác biệt khiến việc phối hợp không dễ dàng.

Giải pháp ngoại giao có ưu điểm là giảm nguy cơ xung đột. Tuy nhiên, nó không thể mang lại kết quả tức thì. Trong khi đó, thiệt hại kinh tế vẫn gia tăng từng ngày. Vì vậy, khả năng cao Mỹ sẽ kết hợp nhiều phương án. Sự linh hoạt trong chiến lược sẽ quyết định việc mở lại eo biển Hormuz có thành công hay không.

 Theo: Báo Dân trí