Mẹ nghèo nhặt ve chai nuôi con chạy thận 13 năm: Cuộc chiến giành giật sự sống đầy nước mắt

Câu chuyện mẹ nghèo nhặt ve chai nuôi con chạy thận 13 năm ở Quảng Trị khiến nhiều người xót xa. Gánh nặng bệnh tật đè nặng, nhưng tình mẫu tử vẫn là điểm tựa để gia đình níu giữ sự sống.

Gồng gánh gia đình bằng nghề ve chai giữa bệnh tật bủa vây

Chiều muộn, trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ nằm sâu trong ngõ nhỏ ở xã Ninh Châu, tỉnh Quảng Trị, bà Trần Thị Luân vẫn cặm cụi bên đống ve chai. Đôi tay chai sạn, lưng còng xuống theo năm tháng, người phụ nữ gần 60 tuổi lặng lẽ gom nhặt từng vỏ lon, chai nhựa để đổi lấy những đồng tiền ít ỏi. Mỗi ngày, bà đi từ sáng sớm đến tối mịt, thu nhập bấp bênh, khi chỉ vài chục nghìn đồng, khi khá hơn mới được hơn trăm nghìn.

Chồng bà, ông Nguyễn Văn Thỉ, nhiều năm qua mắc bệnh gan, sức khỏe suy yếu nghiêm trọng và gần như mất hoàn toàn khả năng lao động. Ông nằm trên chiếc giường cũ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào vợ. Những lúc khát nước cũng không thể tự dậy, ông chỉ biết gọi bà Luân trong sự bất lực, xót xa khi nhìn vợ lam lũ mà không thể đỡ đần.

Gia đình còn nhiều nỗi lo chồng chất khi con trai út sức khỏe yếu do di chứng tai nạn, chưa có việc làm ổn định. Người con gái đã lập gia đình nhưng cuộc sống cũng khó khăn, không thể hỗ trợ nhiều cho cha mẹ. Tất cả gánh nặng kinh tế, thuốc men, sinh hoạt đều dồn lên đôi vai gầy guộc của bà Luân, khiến cuộc sống vốn chật vật càng thêm kiệt quệ.

Suốt 13 năm qua, con trai bà Luân là anh Nguyễn Văn Tiệp phải chạy thận để duy trì sự sống. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Hành trình 13 năm chạy thận và nỗi đau chưa có hồi kết

Nỗi đau lớn nhất của bà Luân là con trai cả, anh Nguyễn Văn Tiệp, bị suy thận giai đoạn cuối. Suốt 13 năm qua, anh phải chạy thận định kỳ để duy trì sự sống. Mỗi tuần ba lần đến bệnh viện lọc máu, chi phí hơn 5 triệu đồng mỗi tháng, chưa kể tiền thuốc và đi lại, là gánh nặng vượt quá khả năng của gia đình.

Ngồi tựa vào vách nhà, cơ thể gầy gò, làn da xanh tái, trên cánh tay anh Tiệp chi chít những vết kim tiêm dấu tích của hàng nghìn lần chạy thận. Anh nghẹn ngào chia sẻ rằng ở tuổi này, đáng lẽ đã có thể đi làm, phụ giúp cha mẹ, nhưng bệnh tật khiến anh trở thành gánh nặng. Hơn 13 năm qua, sự sống của anh được duy trì bằng chính những bao ve chai mà mẹ nhặt mỗi ngày.

Với bà Luân, mỗi lần nhắc đến con trai là một lần nước mắt lặng lẽ rơi. Bà từng chết lặng khi biết con phải chạy thận suốt đời. Dù kiệt sức sau những chuyến đạp xe chở phế liệu nặng trĩu, bà vẫn không cho phép mình gục ngã, bởi bà hiểu mình là điểm tựa cuối cùng của cả gia đình. Chính quyền địa phương cho biết đã nhiều lần quan tâm, hỗ trợ và kêu gọi giúp đỡ, nhưng hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, rất cần sự chung tay của cộng đồng để tiếp thêm hy vọng cho những phận đời đang chênh vênh giữa ranh giới sống còn.

Theo: Báo Dân trí