Nghệ An – Anh Thái Đình Hùng cùng hai con nhỏ tìm về xã Văn Hiến, khép lại hàng chục năm xa cách và mang lại cuộc đoàn tụ mà cha mẹ già từng không dám mong đợi.
- Chợ trâu bò Nghiên Loan mở lại sau khi khống chế hoàn toàn dịch bệnh
- Phan Thành Muôn và đồng phạm hầu tòa vì khai thác khoáng sản trái phép
- Nam MC mất tích được xác định qua bộ xương tại làng đại học
Rời quê từ năm 1997 để lập nghiệp, anh Hùng biệt tích từ năm 2001 sau khi rời Thành phố Hồ Chí Minh lên đường tìm hướng đi mới, khiến cha mẹ ở xóm Đông Xuân mòn mỏi chờ đợi suốt 25 năm. Rạng sáng 24/6/2026, anh cùng hai con lên xe khách vượt hơn 1.000km trở về, mang theo lời hứa với vợ về một chuyến thăm quê đã trì hoãn nhiều năm.
Gia đình ông Thái Đình Hoàng, 76 tuổi, sống ở xóm Đông Xuân, xã Văn Hiến, quanh năm chỉ trông vào vài sào ruộng và nương chè. Ba người con trai lớn lên trong cảnh thiếu thốn, người con thứ hai liệt nửa người từ nhỏ sau một trận sốt kéo dài mà gia đình không đủ điều kiện chữa trị.
Năm 1997, sau khi tốt nghiệp THPT, người con út Thái Đình Hùng vào Thành phố Hồ Chí Minh, ở nhờ nhà bác ruột để chờ xin việc công nhân quốc phòng. Không thành, anh chuyển sang làm thợ hồ, rồi gãy tay trái vì tai nạn giao thông hơn một năm sau đó, buộc cha mẹ phải vào Nam đưa con về quê chữa trị.
Tháng 6/2001, khi sức khỏe hồi phục, anh Hùng lặng lẽ rời nhà với 8.000 đồng trong túi, đi bộ ra quốc lộ và được một tài xế xe khách cho đi nhờ. Vài tháng sau, anh gửi cuốn sổ hộ khẩu về quê qua người cùng xóm, rồi từ đó không một lá thư, không một cuộc điện thoại nào nữa đến với gia đình.
Tấm ảnh chụp trong dịp mừng thọ cha mẹ trở thành hình ảnh hiếm hoi còn sót lại về anh, được ông Hoàng cất giữ suốt nhiều năm. Chính quyền địa phương cùng người thân từng tổ chức tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Tại Thành phố Hồ Chí Minh, anh Hùng tiếp tục làm thợ xây và gặp chị Vũ Thị Hoàng, công nhân da giày quê Quảng Nam cũ, vào năm 2004. Hai người kết hôn, sinh hai con, và nhiều năm sau dành dụm mua được một mảnh đất nhỏ để an cư.
Mặc cảm vì quyết định bồng bột của tuổi trẻ, anh Hùng nhiều lần trì hoãn ý định trở về dù vợ luôn động viên. “Tuổi trẻ ai cũng có sai lầm. Vợ luôn giục tôi đưa các con về gặp ông bà nội, biết quê hương của mình. Dự định từ năm ngoái nhưng đến năm nay mới thực hiện được”, anh nói.
Rạng sáng 24/6/2026, anh cùng hai con lên xe khách rời Thành phố Hồ Chí Minh, vượt quãng đường hơn 1.000km. Ngày 25/6/2026, khi còn cách nhà khoảng 3km, anh xuống xe giữa những con đường bê tông xa lạ, không còn nhận ra lối cũ.
Ngôi nhà xưa đã đổi chủ, người chị dâu chạy sang báo tin khi thấy anh đứng trước cửa. Vợ chồng ông Hoàng vội chạy đến nhưng chưa dám tin vào người đàn ông đen gầy trước mặt.
“Nhìn từ xa, tôi không nhận ra. Chỉ đến khi ôm con, vén tay áo thấy vết sẹo dài trên cánh tay trái, tôi mới chắc chắn đó là Hùng. Hai cha con chẳng nói được câu nào, chỉ biết ôm nhau khóc”, ông Hoàng kể. Vợ ông, do mắt đã mờ, phải nhìn thật lâu mới nhận ra con trai.
“Những năm tháng cuối đời, gia đình tôi cũng được sum họp”, ông nói, giọng nghẹn lại. Theo kế hoạch, anh Hùng và hai con sẽ ở lại quê đến hết tháng 8/2026 để làm lại giấy tờ tùy thân, trước khi cả gia đình trở về tổ chức một bữa cơm đoàn viên với họ hàng, xóm giềng.
Ông Nguyễn Cảnh Sáu, xóm trưởng xóm Đông Xuân, cho biết gia đình ông sống gần nhà ông Hoàng nên nắm rõ câu chuyện. “Những ngày qua, anh Hùng đưa các con trở về đoàn tụ với gia đình, bà con lối xóm ai cũng mừng. Đây là cuộc sum họp mà nhiều người từng nghĩ sẽ không bao giờ có được”, ông Sáu nói.
Vinh Vũ (tổng hợp)
