Vợ chồng anh Trần Vũ Trường phục dựng những ngôi nhà miền Tây thu nhỏ từ tư liệu do khách hàng cung cấp, lưu giữ ký ức quê hương và tạo nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.
- Hương trà bền vị giữa vùng chè đổi mới ở Đồng Hỷ
- Hà Nội sáp nhập 19 trường nghề công lập còn 10 cơ sở
- Cử nhân kinh doanh quốc tế quê Nghệ An dự thi Hoa hậu Việt Nam 2026
Trong căn xưởng nhỏ ở xã Nguyễn Việt Khái, những thanh tre, mảnh gỗ và lớp sơn dần ghép lại thành hình ảnh quen thuộc của một mái lá, chiếc giếng nước, cây cầu gỗ hay hàng ba trước hiên nhà. Công việc ấy được anh Trần Vũ Trường, 31 tuổi, thực hiện từ những ký ức khách hàng gửi gắm, sau khi anh trở về quê Cà Mau vào giữa năm 2025 cùng vợ là chị Võ Thị Nha để vừa làm nghề, vừa ở gần gia đình.
Ít ai nghĩ người thợ đang tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết của những ngôi nhà thu nhỏ từng có nhiều năm làm công nhân tại Đồng Nai. Năm 2022, trong một lần xem các mô hình nhà trên mạng xã hội, anh nảy ra ý định tự học và bắt đầu thử sức bằng những vật liệu đơn giản như thùng carton, que tăm và keo dán trong căn phòng trọ chật hẹp sau mỗi ngày làm việc.

Mô hình đầu tiên còn khá đơn sơ và chưa thật chắc chắn, nhưng khi được đăng lên mạng xã hội lại bất ngờ có người hỏi mua. Từ đó, gần như tối nào anh cũng dành nhiều giờ nghiên cứu vật liệu, cách dựng khung, tạo hình và phối màu, đồng thời vận dụng kinh nghiệm từng làm công việc liên quan đến màu in tại một công ty bao bì để tạo nên những gam màu gần với thực tế.
Sau gần sáu tháng tự học, anh không còn chỉ làm theo các mẫu có sẵn mà bắt đầu nhận phục dựng những ngôi nhà theo yêu cầu riêng của khách hàng. Có người gửi một bức ảnh đã úa màu, có người chỉ còn lưu giữ một góc mái hiên hoặc ký ức được kể lại từ cha mẹ, và từ những mảnh ghép ấy, anh lần lượt dựng lại hình hài của những ngôi nhà đã lùi vào quá khứ.
Một trong những đơn hàng khiến anh nhớ nhất là mô hình căn nhà lá của một gia đình ở Đồng Tháp, khi người cháu gái muốn tặng ông nội hình ảnh ngôi nhà nơi ông cố từng sinh sống. Tư liệu duy nhất chỉ là một bức ảnh mờ gần như mất hết chi tiết nên suốt hai tháng, anh cùng khách hàng liên tục trao đổi, chỉnh sửa từng cây cột và mái lá để mô hình gần nhất với ký ức của cả gia đình.

Giữa năm 2025, sau nhiều năm mưu sinh nơi đất khách, anh Trường và chị Võ Thị Nha quyết định nghỉ việc tại Đồng Nai để trở về Cà Mau. Hai người đều lớn lên giữa vùng sông nước nên những mái lá, cây cầu gỗ, khoảng sân đất hay hàng ba trước hiên nhà luôn là phần ký ức không dễ phai mờ.
“Tiền ở thành phố có thể kiếm được, nhưng thời gian dành cho con và cha mẹ thì không thể lấy lại”, anh Trường chia sẻ.
Ngay cạnh ngôi nhà của mình, hai vợ chồng dựng một xưởng nhỏ và biến niềm yêu thích thành công việc chính. Những vật liệu như que gỗ, đũa tre, thùng carton, nhựa Formex hay vỏ lon bia được xử lý qua nhiều công đoạn để trở thành mái lá, hàng rào tre, chiếc xuồng, lu nước và nhiều chi tiết mang đậm dấu ấn miền Tây.
Mỗi mô hình đều được thực hiện hoàn toàn thủ công, từ lên ý tưởng, dựng khung, cắt ghép, tạo hình đến phối màu. Với các công trình có nhiều chi tiết, anh còn tự chế tác từng vật dụng nhỏ để hình ảnh cuối cùng gần với nguyên mẫu nhất.
Các mô hình có kích thước phổ biến 40x50cm, 60x60cm hoặc 80x80cm, với giá từ vài trăm nghìn đồng đến hơn 40 triệu đồng tùy kích thước và mức độ cầu kỳ. Một căn nhà đơn giản cần khoảng một đến hai tuần để hoàn thành, trong khi những công trình nhiều chi tiết có thể kéo dài nhiều tháng.

Công việc này cũng mở ra sự thay đổi với chị Võ Thị Nha khi từ chỗ chưa biết tạo hình thủ công, nay đã có thể tự làm một căn nhà đơn giản. Với những chi tiết khó hoặc khi màu sắc chưa đạt yêu cầu, hai vợ chồng thường dành thời gian trao đổi, thậm chí nhờ cha góp ý để mô hình đúng với ký ức mà khách hàng mong muốn.
“Có khi phải nhờ đến cha tư vấn để tạo ra căn nhà đúng ý khách nhất”, chị Nha nói.
Hiện xưởng mô hình mang lại cho gia đình nguồn thu nhập khoảng 30-40 triệu đồng mỗi tháng và đón khách hàng từ nhiều tỉnh, thành phố. Điều ở lại sau mỗi sản phẩm không chỉ là giá trị của một món đồ thủ công mà còn là cảm giác những ký ức tưởng như đã mất được hiện diện trở lại qua từng mái nhà nhỏ.
Chị Nguyễn Kim Kiềng, một khách hàng của vợ chồng anh Trường, cho biết khi cầm mô hình trên tay, chị như thấy cả tuổi thơ ùa về. “Tôi nhớ góc nhà nhỏ với bộ bàn ghế cũ, khoảng sân phía trước. Có những thứ ngoài đời không còn nữa, nhưng nhờ mô hình này mà ký ức vẫn ở đó”, chị Kiềng nói.
Với vợ chồng anh Trường, điều đáng quý sau mỗi đơn hàng không chỉ nằm ở thu nhập, mà còn ở khoảnh khắc khách hàng lặng người khi hình ảnh mái nhà cũ được tái hiện từ những ký ức đã nhuốm màu thời gian.
Nguyên Hương (tổng hợp)
