Nguyễn Hoàng Đức trưởng thành từ điểm tựa của mẹ

Hải Dương – Tiền vệ Nguyễn Hoàng Đức cho rằng sự đồng hành của mẹ Hoàng Thị Thoa giúp anh có thêm bản lĩnh để vượt qua những thử thách trong sự nghiệp và cuộc sống.

Từ những ngày đầu tập bóng đá ở Hải Dương, bà Thoa đã theo sát con trai, chăm lo từng sinh hoạt nhỏ và thường xuyên có mặt trong những buổi tập. Khi Hoàng Đức gặp thất bại, chấn thương hay đứng trước những lựa chọn quan trọng, lời động viên của mẹ trở thành điểm tựa để anh tiếp tục con đường đã chọn.

Trong căn nhà ở xã Cẩm Hoàng, Cẩm Giàng, Hải Dương (cũ), Hoàng Đức nhớ từ nhỏ mẹ đã là người quán xuyến gia đình và chăm sóc hai chị em, trong khi bố thường xuyên bận với các công trình xây dựng.

“Mẹ không bao giờ nặng lời, nhưng đã quyết gì thì dứt khoát. Có mẹ, mọi người luôn cảm thấy yên tâm”, Đức nói. Anh gọi mẹ là “tiền vệ xuất sắc” của gia đình bởi bà luôn giữ sự cân bằng, kết nối các thành viên và tạo cảm giác yên tâm cho mọi người.

Năm 8 tuổi, Hoàng Đức bắt đầu tập tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Hải Dương. Mỗi sáng khoảng 5h, khi trời còn rét, bà Thoa đã thấy con buộc dây giày để đạp xe đi tập; những ngày mưa, Đức trở về với quần áo lấm bùn và nhiều vết xước.

Ban đầu, chứng kiến con vất vả, bà Thoa phản đối việc Đức theo bóng đá. Nhưng khi nhận thấy con thực sự nghiêm túc với lựa chọn, bà chuyển sang ủng hộ và đồng hành cùng con.

Trong những năm Đức tập tại Hải Dương, chiều nào bà cũng đến dọn phòng, giặt quần áo và xem con tập. Năm 13 tuổi, Đức lên Hà Nội tập tại Trung tâm đào tạo bóng đá Viettel, bà cùng con gái cuối tuần chạy xe máy hơn 50 km đến thăm và mang theo món sườn xào chua ngọt anh yêu thích.

“Con đã chọn con đường này, sau này dù thất bại cũng đừng nản lòng”, bà dặn. Câu nói ấy trở thành lời nhắc với Hoàng Đức trong những năm đầu sự nghiệp, khi anh từng đứng trước nguy cơ bị loại khỏi Viettel ở khoảng 15 tuổi và phải xuống đội nhỏ hơn để tiếp tục rèn luyện.

Con đường thi đấu sau đó cũng không phải lúc nào thuận lợi. Hoàng Đức từng sút hỏng luân lưu ở chung kết U17 Quốc gia 2015, bỏ lỡ cơ hội ghi bàn trước khung thành trống trong trận gặp New Zealand tại U20 World Cup 2017 và không được triệu tập vào đội U23 Việt Nam dự giải U23 châu Á cùng ASIAD vào năm tiếp theo.

“Bóng đá không phải lúc nào cũng chiến thắng. Mỗi khi chấn thương hoặc bị chỉ trích, tôi lại nhớ đến câu nói của mẹ để nỗ lực”, anh nói.

Nguyễn Hoàng Đức cùng mẹ trong chuyến du lịch đầu năm. (Ảnh minh họa: TNM)

Từ lời dặn của mẹ đến bản lĩnh trên sân cỏ

Ảnh hưởng của bà Thoa với Hoàng Đức không chỉ nằm ở những lời động viên. Khi Đức 10 tuổi, bà phải phẫu thuật nhưng giấu bệnh, nói với con rằng mình bận việc và chỉ kể lại vài tháng sau khi đã xuất viện.

Biết chuyện, Hoàng Đức hiểu mẹ đã muốn anh yên tâm tập luyện thay vì lo lắng cho gia đình. Từ cách mẹ đối diện với bệnh tật, anh học cách kiểm soát cảm xúc và giữ sự bình tĩnh trước những biến cố.

Tư duy ấy cũng được Hoàng Đức đưa vào lối chơi. Anh ưu tiên những đường chuyền đơn giản, hiệu quả thay vì các pha xử lý phức tạp, đồng thời không đặt nặng việc phải ghi bàn hay trở thành người nổi bật nhất trên sân mà hướng đến việc giữ nhịp và hỗ trợ đồng đội.

Khi có điều kiện, Hoàng Đức góp kinh phí xây nhà, hỗ trợ công việc kinh doanh và mua xe tặng bố mẹ. Với anh, những việc làm ấy là cách đáp lại sự chăm sóc của gia đình trong suốt hành trình trưởng thành.

“Tôi chỉ mong mẹ luôn khỏe để đến cổ vũ và sau mỗi chuyến đi, tôi có một nơi để trở về”, anh nói.

Ở trận chung kết lượt đi ASEAN Cup 2026 tại Thái Lan, gia đình Hoàng Đức không thể đến sân vì bận việc. Bà Thoa cho biết vợ chồng bà sẽ có mặt tại sân Mỹ Đình ở trận lượt về.

“Đó sẽ là món quà lớn nhất tôi có dịp Vu Lan năm nay”, bà nói.

Kim Yến (tổng hợp)