Cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng thấy xấu hổ vì đánh mất thanh danh

Tại phiên tòa xét xử vụ Vạn Thịnh Phát giai đoạn 2, cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng bày tỏ sự hối hận sâu sắc và cảm thấy xấu hổ khi không giữ được danh dự sau gần 40 năm công tác.

Lời tự sự đầy cay đắng của vị cựu lãnh đạo tại nghị án

Đứng trước bục khai báo trong những ngày xét xử cuối cùng, ông Hoàng Văn Thắng, cựu Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, đã dành nhiều thời gian để trải lòng về quãng đời công tác của mình. Với giọng nói trầm buồn, ông thừa nhận rằng sai phạm tại Ngân hàng SCB là một cú sốc lớn đối với cuộc đời và sự nghiệp vốn dĩ đang ở giai đoạn cuối của mình. Sau gần 40 năm cống hiến cho ngành nông nghiệp với nhiều đóng góp quan trọng trong các công trình thủy lợi quốc gia, ông không ngờ rằng mình lại phải đối mặt với vòng lao lý vì những thiếu sót trong công tác quản lý và giám sát liên ngành.

Sự xấu hổ mà ông Thắng nhắc đến không chỉ là việc phải đứng ở vị trí bị cáo, mà còn là sự tự trọng của một cán bộ cấp cao khi đã để xảy ra những hậu quả nghiêm trọng cho xã hội. Ông chia sẻ trước hội đồng xét xử rằng bản thân luôn cố gắng giữ gìn phẩm chất đạo đức, nhưng vì những lý do khách quan và sự chủ quan trong nhận thức, ông đã không thực hiện tròn trịa trách nhiệm được giao. Những lời nói này cho thấy sự day dứt của một người vốn coi trọng danh dự, nay lại chứng kiến thanh danh ấy bị hoen ố bởi những quyết định thiếu quyết đoán trong quá khứ.

Trong suốt quá trình thẩm vấn, bị cáo luôn giữ thái độ thành khẩn, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cấp dưới mà nhận trách nhiệm về phần mình. Ông cho rằng đây là bài học đắng chát nhất mà ông phải trả giá bằng cả sự tự do và lòng tự trọng của chính mình. Đối với một người đã đi qua bao thăng trầm của sự nghiệp, việc bị truy tố tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” là một vết gờ lớn khó có thể xóa nhòa trong tâm khảm. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của vị cựu Thứ trưởng khiến nhiều người dự khán không khỏi suy ngẫm về giá trị của sự liêm chính trong bộ máy công quyền.

Kết thúc phần trình bày về cảm xúc cá nhân, ông Thắng mong muốn hội đồng xét xử xem xét toàn diện bối cảnh xảy ra vụ việc để có một bản án công tâm. Ông nhấn mạnh rằng việc thừa nhận sai phạm là bước đầu tiên để ông tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn, dù cái giá phải trả là vô cùng đắt. Sự xấu hổ này sẽ là hành trang đi theo ông trong quãng đời còn lại, như một lời nhắc nhở cho thế hệ sau về sự khắc nghiệt của trách nhiệm người đứng đầu. Ông hy vọng sự thành khẩn của mình sẽ được ghi nhận như một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ chút danh dự còn sót lại.

Sai phạm trong công tác giám sát tại ngân hàng SCB

Đi sâu vào nội dung vụ án, ông Hoàng Văn Thắng bị truy tố liên quan đến những sai phạm trong giai đoạn ông được điều động tham gia Tổ giám sát liên ngành tại Ngân hàng SCB. Theo cáo trạng, với vai trò là người đứng đầu nhóm giám sát thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn được cử sang hỗ trợ, bị cáo đã không thực hiện đầy đủ các chức năng và quyền hạn được giao. Dù đã có những cảnh báo về tình trạng tài chính yếu kém và các khoản vay bất thường tại SCB, nhưng công tác báo cáo và đề xuất xử lý của tổ giám sát lại chậm trễ, không phản ánh đúng mức độ nguy hiểm của sự việc.

Hành vi thiếu trách nhiệm này đã gián tiếp tạo điều kiện cho các lãnh đạo Ngân hàng SCB và các đối tượng liên quan thực hiện những hành vi rút ruột ngân hàng trái phép trong một thời gian dài. Cơ quan điều tra xác định rằng, nếu tổ giám sát hoạt động hiệu quả và có những báo cáo quyết liệt hơn lên cấp có thẩm quyền, những tổn thất khổng lồ cho Nhà nước và người dân có thể đã được hạn chế đáng kể. Ông Thắng thừa nhận tại tòa rằng mình đã quá tin tưởng vào các báo cáo chuyên môn của bộ phận giúp việc và không kiểm tra thực tế một cách sát sao, dẫn đến việc bị qua mặt bởi những thủ đoạn tinh vi của nhóm tội phạm.

Luật sư Bùi Tuấn Anh. (Ảnh: Chụp màn hình báo Tiền Phong).

Bối cảnh thực hiện nhiệm vụ lúc bấy giờ cũng được bị cáo nhắc đến như một phần nguyên nhân dẫn đến sai sót. Việc kiêm nhiệm nhiều chức vụ cùng lúc và thiếu chuyên môn sâu về lĩnh vực tài chính, ngân hàng đã khiến ông gặp nhiều khó khăn trong việc nhận diện các sai phạm phức tạp. Tuy nhiên, ông cũng tự nhìn nhận rằng đó không phải là cái cớ để trốn tránh trách nhiệm pháp lý. Sự thiếu quyết đoán trong việc kiến nghị dừng các hoạt động huy động vốn bất thường tại SCB đã để lại hậu quả mà chính ông cũng không thể tưởng tượng nổi khi bắt đầu nhận nhiệm vụ.

Trách nhiệm của một cán bộ cấp Thứ trưởng trong một tổ chức liên ngành đòi hỏi sự nhạy bén và tính chiến đấu cao, nhưng trong trường hợp này, sự nể nang và thiếu kiểm soát đã dẫn đến sai lầm. Hội đồng xét xử đã phân tích kỹ các mốc thời gian và các văn bản báo cáo do ông Thắng ký để làm rõ mức độ vi phạm. Những số liệu về thiệt hại tài chính liên quan đến trách nhiệm giám sát của ông là minh chứng rõ nhất cho hậu quả của việc “thiếu trách nhiệm”. Bài học về sự thấu đáo và tận tâm trong công việc giám sát ngân hàng một lần nữa được nhắc lại như một hồi chuông cảnh tỉnh cho các ban ngành liên ngành hiện nay.

Đề nghị mức án và niềm hy vọng về sự khoan hồng

Sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng và giảm nhẹ, đại diện Viện Kiểm sát đã đưa ra mức án đề nghị đối với bị cáo Hoàng Văn Thắng. Với thái độ thành khẩn khai báo, có nhiều đóng góp cho Nhà nước trong quá trình công tác và sự ăn năn hối cải rõ rệt, cơ quan công tố đã đề xuất một mức án được cho là có tính nhân văn. Điều này cũng phù hợp với chính sách khoan hồng của Nhà nước đối với những cán bộ có sai phạm do thiếu trách nhiệm nhưng không có động cơ vụ lợi cá nhân hay nhận hối lộ. Đây là điểm mấu chốt giúp bị cáo có thêm hy vọng vào một cơ hội sửa sai.

Trong lời nói sau cùng trước khi tòa nghị án, ông Thắng một lần nữa bày tỏ mong muốn được nhận một bản án cho phép ông được cải tạo ngoài xã hội hoặc một mức án nhẹ để sớm về với gia đình. Ông cho rằng ở độ tuổi này, với sức khỏe đã suy giảm đáng kể, việc được gần gũi con cháu là niềm an ủi duy nhất giúp ông vượt qua nỗi mặc cảm. Bị cáo cam kết nếu được khoan hồng, ông sẽ dành thời gian còn lại để sống mẫu mực và răn dạy con cháu không đi vào vết xe đổ mà ông đã vướng phải. Sự mong mỏi này nhận được sự đồng cảm nhất định từ những người có mặt tại phiên tòa.

Các luật sư bào chữa cho bị cáo cũng đã trình bày nhiều bằng chứng về các huân, huy chương và bằng khen mà ông Thắng đã đạt được trong suốt 4 thập kỷ công tác. Họ nhấn mạnh rằng sai phạm của ông mang tính chất của một người làm chuyên môn thủy lợi bị đẩy vào một lĩnh vực tài chính xa lạ và phức tạp. Việc áp dụng mức hình phạt thấp nhất trong khung hình phạt được đề nghị là hoàn toàn có cơ sở pháp lý và đạo lý. Các luật sư hy vọng Hội đồng xét xử sẽ cân nhắc giữa công và tội để đưa ra một phán quyết thấu tình đạt lý, vừa đảm bảo tính răn đe của pháp luật, vừa thể hiện sự khoan dung.

Dư luận đang chờ đợi bản án cuối cùng dành cho vị cựu Thứ trưởng này. Vụ án không chỉ khép lại những sai phạm cá nhân mà còn mở ra một vấn đề lớn hơn về công tác cán bộ và phân công nhiệm vụ trong các ban chỉ đạo liên ngành. Dù mức án có như thế nào, sự xấu hổ và bài học về danh dự mà ông Hoàng Văn Thắng đã nêu ra sẽ mãi là một ví dụ sống động về trách nhiệm của người cầm lái trước những cám dỗ và áp lực của công việc. Niềm hy vọng về sự khoan hồng chính là cánh cửa cuối cùng để một người từng có vị thế trong xã hội tìm lại giá trị bản thân sau lỗi lầm.

Theo: Báo Tiền Phong