Hai công nhân Nepal sống sót sau 9 ngày mắc kẹt dưới lòng đất

Hai công nhân được lực lượng cứu hộ đưa ra ngoài an toàn sau 9 ngày mắc kẹt trong đường hầm của Nhà máy Thủy điện Trishuli 3A, giữa thảm họa lũ quét.

Cuộc giải cứu diễn ra sau khi lực lượng cứu hộ nghe thấy tiếng người trong lúc tìm kiếm 42 công nhân mất tích tại nhà máy thủy điện ở Rasuwa. Sanjay Sah, 30 tuổi, và Kabir Maharjan, 45 tuổi, được tìm thấy cách cửa hầm khoảng 60m, sau đó được đưa bằng trực thăng đến một bệnh viện quân y ở Kathmandu.

Chín ngày sau trận lũ quét ngày 26/8 tàn phá các thung lũng và cuốn trôi nhiều ngôi làng, lực lượng cứu hộ Nepal đã chuyển dần từ tìm kiếm người sống sót sang thu hồi thi thể nạn nhân. Tại Nhà máy Thủy điện Trishuli 3A, nhiệm vụ trở nên đặc biệt khó khăn khi công trình bị biến dạng và đất đá, bùn lầy chặn nhiều lối vào đường hầm.

Trong quá trình khoan đào, lực lượng cứu hộ bất ngờ nghe thấy tiếng người từ phía dưới. Hai công nhân dần xuất hiện giữa đống đổ nát, sau khi đội cứu hộ mở được lối tiếp cận khu vực nghi có người sống sót.

Đội cứu hộ tiến vào đường hầm tại Nhà máy Thủy điện Upper Trishuli 3A để tìm người mắc kẹt. (Ảnh minh họa: TNM)

Sanjay Sah là người đầu tiên được đưa ra ngoài, được một nhân viên cứu hộ cõng trên lưng và vẫn có thể giơ tay vẫy chào. Câu hỏi đầu tiên của anh sau 9 ngày dưới lòng đất là: “Hôm nay là ngày bao nhiêu?”.

Kabir Maharjan sau đó được đưa lên cáng với mặt nạ oxy. Cả hai được xác định lần lượt là quản đốc cơ khí đến từ huyện Saptari và giám sát viên cơ khí đến từ Kathmandu.

Theo nhà địa chất Arnold Dix, người tư vấn cho lực lượng cứu hộ tại hiện trường, việc tìm đường vào khu vực đường hầm bắt đầu gần như từ con số 0. Sau thảm họa, đội cứu hộ phải dựa vào dữ liệu vệ tinh, bản vẽ hoàn công của nhà máy điện và thông tin địa hình để xác định vị trí có khả năng tiếp cận với nguy cơ sập hầm thấp nhất.

Khu vực này được ông Dix gọi là “vùng lý tưởng”. Tuy nhiên, khi tiến vào bên trong, lực lượng cứu hộ phải bơm nước và bùn ra ngoài trước khi có thể sử dụng thuyền phao di chuyển dọc đường hầm.

Hành trình tiếp tục bị cản trở bởi những tảng đá lớn mà ông Dix mô tả là “to bằng những chiếc ô tô”. Lực lượng cứu hộ buộc phải sử dụng thuốc nổ để phá đá ngay trong đường hầm, dù đây là phương án nguy hiểm bởi vẫn có khả năng còn người mắc kẹt ở phía bên kia.

Trung tá Ganga Baral thuộc quân đội Nepal cho biết trên mặt đất có 5 máy xúc, máy nén khí và máy phá đá được huy động để hỗ trợ mở đường đến khu vực được cho là còn người sống sót. Lực lượng cứu hộ cũng tiến hành nổ mìn phá đá tại những khu vực xung quanh lối vào đường hầm.

Khi tiếp cận gần vị trí nghi có người mắc kẹt, các phương tiện và thuốc nổ được dừng sử dụng để tránh gây thêm thương vong. Đội cứu hộ chuyển sang dùng tay dọn đất đá và bùn lầy, đồng thời phải chui qua những lối đi chật hẹp, trơn trượt.

Ông Dix cho biết Sah và Maharjan được tìm thấy ở vị trí cách cửa hầm 60m, trong khi toàn bộ đường hầm dài khoảng 200m. Khi phát hiện dấu hiệu của người sống sót, một nhân viên cứu hộ hét lớn: “Đừng hoảng sợ, chúng tôi đang đến cứu các anh đây”.

Lũ quét tàn phá khu vực biên giới Nepal – Trung Quốc. (Ảnh minh họa: TNM)

Chỉ trong vài phút, lực lượng cứu hộ tạo được một lỗ thông, thả dây xuống và lần lượt đưa hai công nhân ra ngoài. Sau đó, cả hai được trực thăng đưa đến một bệnh viện quân y ở Kathmandu để điều trị.

Trong một đoạn video được đăng tải trực tuyến, Sah kể rằng khi thảm họa xảy ra, việc sơ tán những người khác trong đường hầm mất quá nhiều thời gian khiến anh không thể chạy ra ngoài. Anh cho biết khu vực này thông thường chỉ có vài người làm việc, nhưng thời điểm xảy ra thảm họa có tới 40-45 người.

“Sau khi tai nạn xảy ra, tôi không thể chạy thoát thân. Tôi phải tìm cách cứu mọi người. Tôi đã bảo mọi người chạy ra ngoài. Chính vì làm vậy mà tôi bị chậm lại và không thể thoát ra kịp. Tôi đã bị mắc kẹt”, Sah kể lại.

Trong những ngày mắc kẹt dưới lòng đất, Sah cho biết anh duy trì tinh thần bằng cách niệm các câu thần chú Hindu. Tuy sống sót sau 9 ngày, anh không mấy lạc quan về khả năng những người khác còn mắc kẹt có thể thoát ra.

“Tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người đều thoát được. Đường hầm rất dài”, Sah nói thêm.

Giới chức Nepal cho biết ít nhất 900 công nhân đang mất tích tại hàng loạt dự án năng lượng, trong đó có ít nhất 557 người tại công trường thủy điện Trishuli 3A. Theo Hiệp hội các Nhà sản xuất Điện Độc lập Nepal, khoảng 115 người trong số này được cho là đang mắc kẹt trong đường hầm chính.

Việc Sah và Maharjan được giải cứu sau 9 ngày đã đem lại hy vọng cho thân nhân những người vẫn mất tích. Kshitiz Samaser Regmi, 30 tuổi, có em trai Niraj Babu Regmi, 40 tuổi, được điều chuyển đến Trishuli chỉ 2 ngày trước khi trận lũ xảy ra.

“Chúng tôi hy vọng những người còn lại trong nhóm đang ở cùng nhau bên trong và đã tìm cách hỗ trợ lẫn nhau để sống sót”, Regmi chia sẻ.

Gia đình Regmi chưa biết người thân đang ở đâu, còn sống hay đã tử vong, nhưng việc chứng kiến lực lượng cứu hộ làm việc ngày đêm giúp họ có thêm niềm tin. “Chúng tôi không biết liệu em ấy có đang ở bên trong hay không, cũng không rõ còn sống hay đã chết. Tuy nhiên, việc chứng kiến ​​đội cứu hộ làm việc ngày đêm đã mang lại cho chúng tôi sự an ủi và niềm hy vọng”, Regmi chia sẻ.

Dù vậy, cuộc giải cứu hai công nhân chỉ là một tia hy vọng giữa thảm họa khiến hơn 1.200 người thiệt mạng và hàng nghìn người khác chưa rõ tung tích. Ông Suresh Raut, phó giám đốc Cơ quan Điện lực Nepal, nhận định “Khả năng tìm thấy những người mất tích khác tại đường hầm này là rất thấp”.

Theo Đại tá quân đội Ấn Độ Parikshit Mehra, 48 giờ đầu tiên có ý nghĩa quan trọng đối với một chiến dịch cứu hộ quy mô lớn như tại Nepal. Ông cho rằng những người mắc kẹt thường dễ hoảng loạn hơn khi ở trong không gian kín, nhưng đồng thời nhấn mạnh: “Những phép màu vẫn có thể xảy ra”.

Thiên An (tổng hợp)