Môn thoát hiểm từng bị chê “tào lao” lại giúp cứu sống 2.300 học sinh trong thảm họa động đất, tạo nên câu chuyện giáo dục gây chấn động.
- Thuế xăng dầu: Phương án giảm về 0 để bình ổn thị trường
- Định giá dịch vụ lao động nước ngoài: Quy định mới nhằm minh bạch hóa chi phí
Từ thảm họa động đất đến cuộc sơ tán thần tốc
14 giờ 28 phút ngày 12/05/2008, trận động đất mạnh 8.0 độ Richter xảy ra tại Wenchuan, Trung Quốc. Chỉ trong tích tắc, nhiều khu vực bị san phẳng hoàn toàn. Hàng chục nghìn người thiệt mạng, hàng triệu người bị ảnh hưởng nặng nề. Hiệu trưởng Diệp Chí Bình khi đó đang ở ngoài trường. Nghe tin động đất, ông lập tức lao về trong hoảng loạn.
Tuy nhiên, khi đến nơi, ông chết lặng. Toàn bộ hơn 2.300 học sinh và giáo viên đã có mặt an toàn tại sân vận động. Cuộc sơ tán diễn ra chỉ trong 1 phút 36 giây. Không có bất kỳ thương vong nào được ghi nhận. Giữa thảm họa khiến gần 70.000 người thiệt mạng, kết quả này được xem là một kỳ tích hiếm có.
Năm 1995, khi tiếp quản trường Trung học Tang Tảo, thầy Diệp phát hiện nhiều vấn đề nghiêm trọng. Dãy nhà học được xây từ những năm 80 có kết cấu yếu. Sàn nhà được lấp bằng bao giấy xi măng thay vì bê tông chắc chắn.
Lan can cầu thang rung lắc mạnh khi học sinh di chuyển. Các cột trụ chịu lực không đạt tiêu chuẩn kỹ thuật. Những chi tiết này khiến công trình trở nên nguy hiểm, đặc biệt khi xảy ra thiên tai bất ngờ. Ông kiên trì xin kinh phí để gia cố lại toàn bộ công trình. Đồng thời, từ năm 2005, ông triển khai dạy kỹ năng thoát hiểm định kỳ. Học sinh được hướng dẫn chi tiết từng bước di chuyển khi có sự cố.
Trong các buổi diễn tập, học sinh được chia theo tầng để di chuyển hợp lý. Tầng 2 và 3 phải chạy nhanh để mở lối thoát. Tầng 4 và 5 di chuyển chậm hơn để tránh ùn tắc cầu thang. Giáo viên đứng tại các điểm trọng yếu để điều phối. Họ vừa thúc giục tốc độ, vừa kiểm soát trật tự. Các buổi diễn tập được tổ chức bất ngờ vào giờ trưa, giờ tự học hoặc giờ ra chơi.
Sau ba năm, phản xạ thoát hiểm trở thành kỹ năng tự nhiên của học sinh. Khi động đất xảy ra, các em thực hiện đúng quy trình đã học. Nhờ đó, toàn bộ trường sơ tán nhanh chóng và an toàn tuyệt đối. Hiệu trưởng Diệp Chí Bình qua đời năm 2011 vì làm việc quá sức. Tuy nhiên, di sản ông để lại vẫn còn nguyên giá trị. Câu chuyện trở thành bài học lớn về trách nhiệm và sự chuẩn bị trong giáo dục hiện đại.
Theo: CafeF
