Nhật Bản, việc huấn luyện viên Yomiuri Giants từ chức sau khi có hành vi bạo lực với con gái cho thấy xã hội ngày càng đặt cao trách nhiệm của cha mẹ trong việc bảo vệ trẻ em.
- Thái Nguyên FC mở hướng mới cho bóng đá nam xứ chè
- Tài xế Quảng Nam xử lý khéo khi khách đưa nhầm 3 triệu đồng
- Du khách Trung Quốc mất tích khi cúi xuống mép nước rửa tay tại biển Tuy Hòa
Mấy ngày trước, báo chí Nhật Bản đồng loạt đưa tin huấn luyện viên của Yomiuri Giants, một trong những đội bóng chày giàu truyền thống và nổi tiếng bậc nhất nước này, phải rời vị trí sau hành vi bạo lực với con gái. Sự việc khiến tôi nhớ đến lời một người bạn Nhật Bản từng nhiều năm làm việc tại Việt Nam, rằng điều khiến anh áp lực nhất sau khi trở về nước không phải công việc mà là làm cha, bởi anh sợ một phút mất bình tĩnh có thể khiến mình vượt qua ranh giới mà xã hội không còn chấp nhận.
“Tôi sợ một ngày mình không giữ được bình tĩnh khi tranh luận với con. Chỉ cần lỡ có một hành động vượt quá giới hạn, con có thể gọi cảnh sát”.
Tôi không biết phải trả lời anh thế nào, bởi đó là lần đầu tôi cảm nhận rõ ràng đến vậy nỗi sợ của một người cha trước chính hành động của mình.
Thế hệ chúng tôi từng lớn lên trong một hoàn cảnh rất khác, khi phía sau cánh cửa của nhiều gia đình có roi tre, roi mây, còn trên bàn giáo viên là những chiếc thước gỗ quen thuộc. Những hình ảnh ấy phổ biến đến mức phần lớn mọi người khi đó không xem việc dùng đòn roi với trẻ nhỏ là điều quá đặc biệt.
Cha mẹ có thể đánh con rồi lại xoa đầu, thầy cô phạt học trò rồi tiếp tục ân cần giảng bài, bởi trong suy nghĩ của nhiều người khi ấy, nghiêm khắc cũng là một cách thể hiện tình thương. Không phải cha mẹ nào cũng muốn làm con đau, nhưng cũng không nhiều người nghĩ rằng việc đó có thể vượt qua giới hạn cần thiết.
Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình, mà là cách cả một thế hệ đã được nuôi dưỡng và trưởng thành. Theo thời gian, không chỉ đường sá, nhà cửa hay những chiếc điện thoại thay đổi, mà quan niệm của xã hội về trẻ em cũng chuyển sang một cách nhìn khác.
Ngày nay, một đứa trẻ không còn đơn thuần được nhìn nhận là “con của ai đó”, mà còn là một con người có những quyền được pháp luật và xã hội bảo vệ. Sự thay đổi ấy cho thấy một bước tiến của văn minh, khi quyền được an toàn và tôn trọng của trẻ em ngày càng được đặt ở vị trí rõ ràng hơn.
Nhưng chính sự thay đổi đó cũng khiến việc làm cha mẹ trở nên khó hơn. Không phải tình yêu dành cho con ít đi, mà bởi tình yêu ấy không còn có thể chỉ được đo bằng sự chăm sóc hay những gì cha mẹ cho rằng tốt nhất, mà còn đòi hỏi họ phải học cách thể hiện tình thương theo một cách phù hợp hơn.
Câu chuyện tại Yomiuri Giants khiến tôi đặc biệt chú ý không phải vì người liên quan là một nhân vật nổi tiếng, cũng không chỉ bởi mức độ của hành vi đã xảy ra. Điều đáng suy nghĩ hơn là phản ứng của xã hội Nhật Bản, khi danh tiếng của một người không trở thành lý do để hành vi bạo lực với con cái được bỏ qua.
Một người từng nhiều năm thi đấu ở đỉnh cao, ngang tuổi tôi, cũng không nhận được một ngoại lệ nào chỉ vì tên tuổi. Trong cách nhìn của xã hội, đây không còn được xem đơn thuần là chuyện riêng trong một gia đình, mà liên quan đến một ranh giới mà mỗi người đều phải có trách nhiệm tôn trọng.
Danh tiếng không thể đứng cao hơn những giới hạn ấy. Và có lẽ từ đó, tôi càng hiểu vì sao người bạn Nhật Bản của mình lại sợ chính bản thân anh hơn là sợ cảnh sát.
Anh không sợ cảnh sát. Anh sợ chính mình.
Anh sợ một khoảnh khắc mất bình tĩnh, sợ một phản xạ đã theo mình từ những năm tháng tuổi thơ và sợ rằng điều từng được xem là bình thường trong quá khứ có thể vô tình trở thành nỗi đau đối với con mình.
Nghĩ đến điều đó, tôi nhận ra thử thách khó nhất của việc làm cha mẹ có lẽ không chỉ nằm ở chuyện nuôi một đứa trẻ lớn lên, mà còn ở việc mỗi người phải học cách nhìn lại chính tuổi thơ của mình. Trong ký ức của mỗi người luôn có những điều đáng trân trọng cần giữ lại, nhưng cũng có những cách ứng xử từng quá quen thuộc đến mức chúng ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình cần phải thay đổi.
Khi một đứa trẻ chào đời, một người cha và một người mẹ cũng được sinh ra. Nhưng cha mẹ không phải những con người hoàn thiện ngay từ khoảnh khắc ấy, bởi trong lúc con lớn lên từng ngày, họ cũng phải học cách trưởng thành cùng con.
Đứa trẻ hướng về tương lai, còn cha mẹ đôi khi phải quay lại quá khứ để tìm đứa trẻ từng tồn tại trong chính mình. Họ cần hiểu vì sao mình từng sợ hãi, từng tổn thương và vì sao có những điều đã từng được xem là bình thường.
Đó là một hành trình không dễ dàng, bởi thay đổi những điều đã ăn sâu vào cách nghĩ của một thế hệ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Nhưng có lẽ đây cũng là hành trình mà mỗi thế hệ cha mẹ cần trải qua nếu muốn con mình có một tuổi thơ tốt đẹp hơn.
Tình yêu thương đẹp nhất không phải là giữ nguyên tất cả những gì mình từng nhận được, mà là đủ can đảm để chọn cho con những điều tốt đẹp hơn. Khi cha mẹ biết buông xuống những cách ứng xử không còn phù hợp, họ không chỉ thay đổi cách nuôi dạy một đứa trẻ, mà còn góp phần để tuổi thơ của thế hệ sau hạnh phúc hơn tuổi thơ của chính mình.
Minh Tuấn (tổng hợp)
