Sau nhiều năm liên tiếp gánh chịu những mất mát quá lớn, một người mẹ nghèo đơn thân ở vùng cao Cao Bằng đang sống trong cảnh cùng quẫn, bệnh tật bủa vây, chỉ mong có thêm sự giúp đỡ để con gái được tiếp tục đến trường, không phải bỏ dở giấc mơ học hành.
- U22 Việt Nam giành HCV SEA Games 33 và ký ức buồn của thể thao Thái Lan
- Tái hiện đám cưới lịch sử giữa lòng phố cổ Hội An
- Trầm cảm tuổi già từ gánh nặng con cái phụ thuộc tài chính
Liên tiếp những mất mát khiến người mẹ đơn thân kiệt quệ
Cuộc sống của chị Diệp Thị Thu (sinh năm 1985, trú tại xã Lý Bôn, tỉnh Cao Bằng) là chuỗi ngày dài đẫm nước mắt khi những mất mát lớn liên tiếp ập đến. Năm 2015, chồng chị qua đời sau thời gian dài chống chọi với bệnh tật. Để chạy chữa cho chồng, chị đã dốc cạn mọi khoản tiền tích góp ít ỏi, thậm chí vay mượn khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được người thân yêu nhất. Từ đó, chị Thu chính thức trở thành mẹ đơn thân, một mình gồng gánh nuôi con trong cảnh nghèo túng.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì những năm sau đó, gia đình chị tiếp tục chìm trong tang tóc. Bố chồng mất vì bạo bệnh, rồi đến bố mẹ ruột của chị cũng lần lượt qua đời. Chỉ trong chưa đầy 10 năm, người phụ nữ này đã phải tiễn đưa bốn người thân ruột thịt, để lại khoảng trống tinh thần không gì bù đắp nổi. Những cú sốc tinh thần liên tiếp khiến sức khỏe chị ngày càng suy kiệt, tinh thần luôn trong trạng thái mệt mỏi, lo âu.
Không chỉ mất mát về tình cảm, hoàn cảnh kinh tế của chị Thu cũng rơi xuống đáy. Sau khi chồng mất, không có điểm tựa, chị phải sống nhờ trong căn lán tạm bợ dựng bằng bạt, che chắn sơ sài. Mỗi khi mưa gió, căn lán trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo, không đủ để che chở cho hai mẹ con.
Mưu sinh trong bệnh tật, nỗi lo con gái dang dở con chữ
Ở tuổi ngoài 40, chị Thu mang trong mình nhiều căn bệnh về xương khớp do lao động nặng nhọc kéo dài. Những cơn đau nhức khiến việc đi lại, làm việc của chị ngày càng khó khăn, nhưng chị vẫn không dám đi khám hay điều trị vì không có tiền. Với chị, mọi khoản chi tiêu đều phải ưu tiên cho con gái – em Hoàng Thúy Kiều (sinh năm 2011), hiện đang học cấp trung học cơ sở.
Mỗi ngày, con gái chị phải đi bộ nhiều cây số để đến trường vì gia đình không có nổi một chiếc xe đạp. Con đường đến trường gập ghềnh, xa xôi, nhất là vào mùa mưa rét ở vùng cao, càng khiến chị Thu thêm đau đáu. Chị hiểu rằng, khi con lên cấp học cao hơn, quãng đường sẽ còn xa và vất vả hơn rất nhiều.

Thu nhập của chị Thu chủ yếu dựa vào việc làm nương rẫy nhỏ lẻ và ai thuê gì làm nấy. Những ngày có việc, chị kiếm được vài trăm nghìn đồng, nhưng số tiền ấy chỉ đủ lo bữa ăn đạm bạc qua ngày. Những lúc trái gió trở trời, bệnh tái phát, chị gần như không thể lao động, cuộc sống hai mẹ con lại rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau.
Dù khó khăn chồng chất, chị Thu vẫn cố gắng bám trụ quê nhà để ở bên con. Chị từng nghĩ đến việc đi làm xa để kiếm thêm thu nhập, nhưng nỗi lo con gái ở nhà không người chăm sóc khiến chị không đành lòng.
Lời cầu cứu từ đáy lòng, mong con được tiếp tục đến trường
Trước hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của gia đình chị Thu, chính quyền địa phương và bà con xung quanh đều xót xa. Đại diện xã Lý Bôn cho biết, đây là một trong những trường hợp nghèo nhất tại địa phương, rất cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng. Không chỉ cần hỗ trợ về kinh tế, điều chị Thu mong mỏi nhất là có một mái nhà kiên cố để hai mẹ con có chỗ ở an toàn, ổn định lâu dài.
Quan trọng hơn cả, người mẹ nghèo đơn thân chỉ tha thiết một điều giản dị: con gái được tiếp tục đi học đến nơi đến chốn. Với chị, con chữ chính là con đường duy nhất giúp con thoát khỏi vòng luẩn quẩn của đói nghèo. Chị sợ rằng, nếu không có sự giúp đỡ kịp thời, con gái sẽ phải nghỉ học sớm để phụ giúp gia đình, khép lại ước mơ còn dang dở.
Theo: Dân trí
