Một người mẹ nghỉ hưu ở quê sau khi nhận ra lời mời về sống cùng của hai con gái có thể khiến bà tiếp tục gánh phần việc gia đình.
- Tương nếp Úc Kỳ giữ vị quê qua nhiều thế hệ
- Cây trầm tổ hơn 500 năm tuổi được công nhận là Cây Di sản
- Hải Sapa TV và cú rơi từ niềm tin
Gần nửa năm sau khi nghỉ việc, bà bắt đầu tính lại cuộc sống với khoản lương hưu 12 triệu đồng mỗi tháng và căn nhà ở quê. Những lời đề nghị liên tiếp từ hai con gái khiến bà nhận ra cuộc sống sau khi nghỉ hưu có thể không giống điều mình từng hình dung.
Trước khi nghỉ hưu, bà nghĩ những ngày tháng sau công việc sẽ chậm rãi hơn. Buổi sáng, bà có thể chăm mấy luống rau; buổi chiều đi bộ quanh làng; cuối tuần chờ các con về thăm, còn khoản lương hưu dù không lớn vẫn đủ để trang trải cuộc sống ở quê.
Khi biết mẹ đã chính thức nghỉ việc, cả hai con gái đều gọi điện và muốn đón bà lên thành phố sống cùng. Lúc đầu, bà cho rằng các con muốn mẹ ở gần để tiện chăm sóc nên thấy vui vì được con cái quan tâm.
Con gái lớn đang nuôi hai con nhỏ và nói mẹ lên ở sẽ giúp trông các cháu khi mình bận. Cô cũng tính khoản lương hưu 12 triệu đồng của mẹ, đề nghị bà gửi ngân hàng 5 triệu đồng mỗi tháng, còn 7 triệu đồng đưa con lo cơm nước, thuốc men, thực phẩm bổ sung và những thứ mẹ cần.
Con gái út cũng muốn mẹ về nhà mình, cho biết nhà có phòng riêng dành sẵn cho bà. Gia đình cô chỉ có một con trai đang học cấp II nên bà có thể ở nhà trò chuyện với cháu, còn những hôm thuận tiện thì nấu giúp gia đình một nồi cơm.
Hai lời mời ban đầu khiến bà thấy ấm lòng, nhưng càng nghe nhiều, bà càng nhận ra phía sau mong muốn các con đưa mẹ về còn có những nhu cầu khác. Việc trông cháu, nấu nướng, dọn dẹp và dùng một phần lương hưu để san sẻ các khoản chi tiêu có thể khiến quãng thời gian nghỉ hưu tiếp tục gắn với trách nhiệm chăm lo cho gia đình.
Bà thử hình dung một ngày của mình nếu chuyển lên thành phố: buổi sáng chuẩn bị đồ ăn và lo cho cháu đi học, đến trưa tiếp tục cơm nước, buổi chiều đón cháu rồi buổi tối dọn dẹp nhà cửa. Với khoản lương hưu 12 triệu đồng, bà cũng khó đứng ngoài khi các con gặp khó khăn, nên tiền có thể tiếp tục được dùng cho sữa, học phí và những khoản phát sinh trong gia đình.
“Nghĩ đến đó, tôi thấy mình sợ.” Nỗi lo ấy không xuất phát từ việc bà không thương con. Bà cho rằng mình đã dành phần lớn cuộc đời để chăm lo cho các con và muốn những năm tháng còn lại có thêm thời gian cho chính mình.
Sau cùng, bà nói với hai con rằng mình sẽ ở lại quê. Ở đó, bà có nhà riêng, hàng xóm, họ hàng và một mảnh vườn nhỏ; khoản lương hưu 12 triệu đồng mỗi tháng đủ để trang trải tiền ăn uống, thuốc men và vẫn dành lại được một phần tiết kiệm.
Hai con gái đều buồn trước quyết định của mẹ. Con gái lớn lo bà ở quê một mình sẽ buồn, còn con gái út cho rằng mẹ đang suy nghĩ quá nhiều.
Bà hiểu cuộc sống một mình chắc chắn có những khoảng trống. Có những buổi tối căn nhà vắng người, chỉ còn tiếng gió ngoài hiên, bà vẫn chạnh lòng khi nghĩ các con đang ở thành phố còn mình ở quê.
Nhưng với bà, nỗi buồn vì cô đơn vẫn khác với việc phải tiếp tục gồng mình chăm lo cho người khác. Sau nhiều năm làm mẹ, bà muốn quãng đời nghỉ hưu được sống theo cách của mình, đồng thời mong các con hiểu rằng việc mẹ ở quê không đồng nghĩa với việc tình thương dành cho các con thay đổi.
Minh Tuấn (tổng hợp)
