Người phụ nữ khuyết tật sống cô độc mong vòng tay nhân ái sẻ chia

Mang trong mình nhiều bệnh tật, sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ ven ao, người phụ nữ khuyết tật ở Hà Nội chỉ mong có thêm sự sẻ chia để không đơn độc giữa những tháng ngày cuối đời.

Cuộc đời nhiều mất mát, tuổi thơ gắn với bệnh tật và nghèo khó

Bà Lê Thị Sinh (sinh năm 1959, trú tại thôn Viên Châu, xã Cổ Đô, TP Hà Nội) sinh ra trong một gia đình nghèo, cuộc đời sớm phủ bóng những nỗi buồn kéo dài từ thuở ấu thơ. Em gái mất khi còn nhỏ, em trai phải gửi đi ở nhờ họ hàng, còn mẹ lại mắc bệnh tâm thần, khiến gánh nặng gia đình dồn cả lên đôi vai người con gái gầy gò.

Ngay từ nhỏ, bà Sinh đã thường xuyên đau ốm, cơ thể yếu ớt. Khi lớn lên, bà mắc bệnh viêm đa khớp nặng, sức khỏe ngày càng suy giảm, không thể làm những công việc lao động nặng nhọc như bao người khác. Dù vậy, với mong muốn tự lập, năm 1979, bà vẫn xin tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Thế nhưng, chỉ sau một thời gian ngắn, bà buộc phải trở về vì bệnh tật tái phát nghiêm trọng.

Những cơn đau triền miên khiến tay chân bà dần co rút, việc đi lại, sinh hoạt ngày một khó khăn. Biến cố tiếp tục ập đến khi năm 1992, cha bà qua đời. Không còn chỗ dựa, hai mẹ con rơi vào cảnh túng quẫn, bữa đói bữa no, phải bán đi căn nhà nhỏ để trang trải cuộc sống, bắt đầu chuỗi ngày lưu lạc, ở nhờ khắp nơi.

Những năm tháng sống nhờ, nương tựa nhau qua ngày đói rét

Sau khi bán nhà, hai mẹ con bà Sinh từng phải xin ở tạm trong điếm canh đê để tránh mưa nắng. Cuộc sống khi ấy vô cùng khắc nghiệt, tài sản chẳng có gì ngoài vài vật dụng cũ kỹ, bữa ăn chủ yếu là rau cháo qua ngày. Hàng xóm thương tình, ai có gì giúp nấy, nhưng cái nghèo, cái bệnh vẫn bám riết không buông.

Thời gian trôi qua, chị em trong gia đình mỗi người một nơi mưu sinh, chỉ còn bà Sinh lặng lẽ ở bên người mẹ bệnh tật. Mọi sinh hoạt trong nhà gần như trông chờ vào đôi tay yếu ớt của bà, dù bản thân đau đớn triền miên. Có những ngày, cơn đau khiến bà không thể đứng dậy nấu ăn, chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Bệnh tật và nỗi cô đơn bủa vây bà Sinh mỗi ngày. (Ảnh: Chụp màn hình/ Dân trí)

Năm 1998, trước hoàn cảnh quá éo le, chính quyền địa phương cùng bà con lối xóm đã chung tay dựng cho bà một căn nhà nhỏ trên phần đất ven ao. Bà cũng được làm hồ sơ hưởng trợ cấp dành cho người khuyết tật. Dẫu vậy, số tiền ít ỏi ấy chỉ đủ giúp bà cầm cự qua ngày, không thể bù đắp cho những năm tháng thiếu thốn kéo dài.

Sống cô độc sau khi mẹ mất, mong một vòng tay sẻ chia

Năm 2017, mẹ bà Sinh qua đời, để lại bà một mình trong căn nhà nhỏ, bốn bề tĩnh lặng. Từ đó, bà chính thức sống trong cảnh cô độc, vừa chống chọi với bệnh tật, vừa đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất của tuổi già: không có ai bên cạnh khi ốm đau.

Ngoài bệnh viêm đa khớp khiến tay chân co quắp, bà Sinh còn mắc thêm tim mạch, tiểu đường và cao huyết áp. Bà thường xuyên phải nhập viện điều trị, sức khỏe suy kiệt dần theo năm tháng. Dù có bảo hiểm y tế, nhiều khoản thuốc men ngoài danh mục, chi phí đi lại khiến bà luôn trong cảnh thiếu trước hụt sau.

“Có lúc tôi chỉ sợ mình có mệnh hệ gì mà không ai biết”, bà Sinh nghẹn ngào chia sẻ. Theo ông Lại Xuân Thành, Bí thư Chi bộ thôn Viên Châu, địa phương đã cố gắng hỗ trợ bà trong khả năng, từ sửa chữa mái nhà đến nâng nền chống ngập. Tuy nhiên, nguồn lực còn hạn chế, chưa thể giúp bà chữa bệnh lâu dài.

Trước hoàn cảnh ấy, chính quyền và người dân địa phương mong nhận được sự chung tay của cộng đồng, để người phụ nữ khuyết tật ấy không còn đơn độc giữa những tháng ngày còn lại của cuộc đời.

Theo: Dân trí