Nữ sinh Cố Đình Đình khởi nghiệp mô hình trạm dưỡng lão 10 phút tại Trung Quốc, đạt doanh thu hơn 1,1 tỷ đồng mỗi tháng mà không cần đầu tư bất kỳ giường bệnh nào.
- Chuyện tình chênh lệch 34 tuổi của nữ nghệ sĩ kịch Nhật Bản và cái kết viên mãn
- Hành động nghĩ cho người khác, dù nhỏ cũng khiến lòng người ấm áp
- Cứu hộ đuối nước: Vinh danh các cá nhân dũng cảm cứu người tại Đà Nẵng
Giải pháp tối ưu cho nhu cầu chăm sóc người cao tuổi tại nhà
Trong bối cảnh các viện dưỡng lão truyền thống đang đối mặt với bài toán vận hành khó khăn, mô hình của Cố Đình Đình (sinh sau năm 2000) mở ra một hướng đi mới cho ngành chăm sóc sức khỏe. Việc xây dựng một cơ sở dưỡng lão thông thường tiêu tốn hàng chục triệu NDT nhưng tỷ lệ phòng trống vẫn thường xuyên ở mức trên 30%. Chi phí vận hành đắt đỏ khiến phí dịch vụ mỗi tháng vượt quá khả năng tài chính của nhiều gia đình, trong khi nhiều người già vẫn có tâm lý muốn ở lại ngôi nhà quen thuộc thay vì vào viện.
Để giải quyết vấn đề này, Cố Đình Đình đã triển khai hệ thống “trạm dưỡng lão 10 phút” đặt ngay tại các khu dân cư để điều phối dịch vụ. Thay vì đầu tư vào cơ sở vật chất tốn kém, công ty tập trung vào việc xây dựng một hệ thống phản ứng nhanh. Khi người cao tuổi bấm nút gọi hỗ trợ, hệ thống sẽ điều phối nhân viên gần nhất có mặt trong thời gian cam kết là 8 phút 20 giây. Thực tế đã ghi nhận trường hợp người già bị ngã được hỗ trợ sơ cứu và đưa đi cấp cứu chỉ sau 3 phút.
Hiện nay, dịch vụ này đã hiện diện tại 8 cộng đồng thuộc Tô Châu và Dương Châu (Trung Quốc), phục vụ nhu cầu của gần 500 khách hàng. Với tư duy kinh doanh hiệu quả, công ty của Đình Đình hiện được định giá khoảng 30 triệu NDT (tương đương 115 tỷ VNĐ). Dự án cũng đã nhận được khoản đầu tư 3 triệu NDT để tiếp tục mở rộng quy mô. Mô hình này không cần các giấy phép y tế phức tạp như viện dưỡng lão truyền thống, giúp giảm đáng kể chi phí và tăng tốc độ tiếp cận người dùng.

(Ảnh: Chụp màn hình báo Đời sống Pháp luật).
Đội ngũ nhân sự bản địa và giá trị gắn kết từ tình người
Điểm khác biệt của mô hình này nằm ở đội ngũ nhân sự gồm những phụ nữ đã nghỉ hưu, độ tuổi trung bình khoảng 57. Những nhân viên này thường có mức lương hưu ổn định, thời gian linh hoạt và rất am hiểu cộng đồng địa phương. Để đảm bảo chất lượng chuyên môn, toàn bộ đội ngũ phải trải qua khóa đào tạo khép kín về các kỹ năng y tế cơ bản như đo đường huyết, thay ống thông tiểu và xử lý tình huống té ngã. Sau khi vượt qua kiểm tra và được cấp chứng chỉ, họ mới chính thức bắt đầu công việc.
Bên cạnh các nghiệp vụ y tế, yếu tố “tình người” và sự thấu hiểu láng giềng là nền tảng tạo nên thành công cho dịch vụ. Các nhân viên không chỉ làm việc theo hợp đồng mà còn trở thành những người bạn tâm giao của người già cô đơn. Họ trò chuyện bằng tiếng địa phương, hỗ trợ mua sắm hoặc đơn giản là ngồi bầu bạn hàng giờ. Có những trường hợp nhân viên âm thầm điều chỉnh lịch nhắc uống thuốc và hỗ trợ người già tái khám khi phát hiện họ có tâm lý sợ tốn tiền cho con cái.
Mô hình này cũng tận dụng tốt các chính sách an sinh xã hội tại địa phương. Tại Tô Châu và Dương Châu, người cao tuổi mất khả năng tự chăm sóc có thể nhận trợ cấp bảo hiểm chăm sóc dài hạn khoảng 1.000 NDT mỗi tháng. Số tiền này được chuyển trực tiếp cho đơn vị dịch vụ, giúp các gia đình chỉ phải chi trả thêm một khoản phí rất nhỏ từ vài chục đến hơn 100 NDT. Sự kết hợp giữa tư duy của thế hệ trẻ và sự tận tâm của thế hệ lớn tuổi đã tạo nên một hệ sinh thái chăm sóc bền vững.
Theo: Đời sống Pháp luật
