Sông Sài Gòn sở hữu cảnh quan hiếm có nhưng du lịch đường sông vẫn khó giữ chân du khách. Vấn đề nằm ở trải nghiệm, hạ tầng và sự kết nối.
- An toàn thực phẩm là quyền cơ bản của người dân
- Ô nhiễm nguồn nước tại Thanh Hóa nước tím và mùi hôi tra tấn người dân
- Bổ nhiệm và xếp lương giáo viên: Quy định chuẩn hóa chức danh nhà giáo công lập
Trải nghiệm đơn tuyến khiến du khách nhanh “chán”
Dù có lợi thế cảnh quan đặc sắc với những khúc sông uốn lượn qua lòng đô thị, du lịch đường sông tại TP.HCM vẫn đang đối mặt với một thực tế khó phủ nhận: sản phẩm thiếu chiều sâu trải nghiệm. Phần lớn các tour hiện nay mới dừng lại ở việc đưa khách lên tàu, ngắm cảnh hai bên bờ và kết thúc hành trình sau vài giờ. Điều này tạo ra cảm giác “đủ xem” nhưng chưa “đủ nhớ”, khiến du khách khó có động lực quay trở lại. Với du khách hiện đại, đặc biệt là khách quốc tế, nhu cầu không còn dừng ở việc tham quan đơn thuần.
Họ tìm kiếm những trải nghiệm mang tính tương tác cao, có chiều sâu văn hóa và tạo được dấu ấn cá nhân. Tuy nhiên, trên nhiều tuyến sông, các hoạt động đi kèm vẫn còn nghèo nàn. Những trải nghiệm như thưởng thức ẩm thực đặc trưng, nghe kể chuyện lịch sử vùng đất hay tham gia các hoạt động văn hóa bản địa chưa được khai thác đúng mức. Một điểm hạn chế khác nằm ở việc thiếu sự đổi mới sản phẩm. Nhiều tour du lịch đường sông có nội dung gần như tương đồng, không tạo ra sự khác biệt giữa các nhà khai thác.
Điều này khiến thị trường trở nên đơn điệu, du khách dễ rơi vào cảm giác “đi một lần là đủ”. Trong bối cảnh cạnh tranh gay gắt với các loại hình du lịch khác như du lịch đô thị, nghỉ dưỡng hay trải nghiệm nông nghiệp, sự thiếu sáng tạo càng khiến du lịch đường sông mất đi lợi thế. cảm giác nhàm chán dễ xuất hiện. Rõ ràng, để nâng cao sức hút, du lịch đường sông không thể chỉ dựa vào cảnh quan. Điều cần thiết là xây dựng những câu chuyện trải nghiệm độc đáo, biến mỗi hành trình thành một hành trình khám phá thay vì chỉ là chuyến đi ngắm cảnh.
Hạ tầng và kết nối yếu làm giảm sức cạnh tranh
Bên cạnh yếu tố trải nghiệm, hạ tầng và khả năng kết nối cũng đang là “điểm nghẽn” lớn của du lịch đường sông TP.HCM. Dù đã có nhiều bến thủy nội địa được đưa vào khai thác, nhưng phần lớn vẫn chưa đáp ứng tiêu chuẩn phục vụ khách du lịch. Tình trạng thiếu nhà chờ, khu vệ sinh, bãi đỗ xe hay khu vực đón tiếp chuyên nghiệp khiến hành trình của du khách bị gián đoạn ngay từ bước đầu. Không ít du khách phản ánh rằng việc tiếp cận các bến tàu còn bất tiện, thiếu chỉ dẫn rõ ràng và chưa có sự liên kết đồng bộ với hệ thống giao thông đô thị.
Điều này làm giảm đáng kể trải nghiệm tổng thể, đặc biệt với khách lần đầu đến thành phố. Trong khi đó, các doanh nghiệp lữ hành cũng gặp khó trong việc thiết kế tour trọn gói khi khâu vận chuyển và tổ chức dịch vụ chưa được tối ưu. Một vấn đề đáng chú ý khác là sự thiếu liên kết giữa du lịch đường sông và các điểm đến trên bờ. Nhiều tuyến sông có cảnh quan đẹp nhưng lại thiếu điểm dừng chân hấp dẫn để du khách có thể lên bờ tham quan, nghỉ ngơi hoặc trải nghiệm thêm. Việc thiếu các “trạm dừng” này khiến hành trình trở nên đơn điệu, không tạo được chuỗi trải nghiệm liên hoàn.
Trong bối cảnh du lịch bền vững ngày càng được đề cao, đây là vấn đề cần được xử lý triệt để nếu muốn nâng cao sức cạnh tranh. Để giải bài toán này, cần một chiến lược tổng thể từ quy hoạch hạ tầng, nâng cấp bến bãi đến tăng cường liên kết vùng. Khi các tuyến đường sông được kết nối với những điểm đến văn hóa, ẩm thực và sinh thái dọc hai bên bờ, giá trị trải nghiệm sẽ được nâng lên rõ rệt. Khi đó, du lịch đường sông không chỉ là sản phẩm bổ trợ mà có thể trở thành điểm nhấn thực sự trong bức tranh du lịch đô thị.
Theo: Báo Tiền phong
