Tết xa quê và bài toán mưu sinh của lao động nhập cư

Cứ mỗi dịp Tết đến gần, câu chuyện mưu sinh của lao động xa quê lại hiện rõ hơn. Ở TP.HCM, nhiều công nhân, người bán hàng rong đang làm việc với cường độ cao hơn thường lệ. Họ cần tiền. Không chỉ để về quê ăn Tết. Mà còn để khắc phục hậu quả bão lũ vừa qua.

Tết với họ là niềm vui xen lẫn áp lực. Áp lực chi tiêu. Áp lực trách nhiệm gia đình. Và cả nỗi lo quay lại thành phố sau kỳ nghỉ ngắn.

Thu nhập bấp bênh, chi phí không giảm

Chị Lê Thị Hoàng, 38 tuổi, bán hàng rong trước một trường đại học ở TP.HCM. Mỗi ngày, chị kiếm vài trăm nghìn đồng. Khoản dư ít ỏi được gửi về quê cho con trai. Chồng chị chạy xe công nghệ. Thu nhập phụ thuộc sức khỏe và số cuốc xe.

Khi bão số 13 làm tốc mái nhà ở quê, toàn bộ khoản tích góp gần như không còn. Hai chỉ vàng phòng thân phải gửi về sửa chữa. Cùng lúc, việc buôn bán chậm lại. Thu nhập giảm. Chi phí sinh hoạt không đổi.

Để bù đắp, chị nhận thêm việc phục vụ tiệc cưới. Chồng chị tăng thời gian chạy xe. Mục tiêu là đủ tiền vé xe và chi tiêu dịp Tết. Sau Tết, họ vẫn quay lại TP.HCM. Con trai chị sắp vào đại học. Thành phố vẫn là nơi dễ kiếm việc hơn.

Tăng ca để đổi lấy một cái Tết đủ đầy

Tại khu trọ công nhân ở phường Tân Tạo, vợ chồng anh Trần Trung Sang gần như sống ngược giờ. Anh làm bảo vệ ca đêm. Vợ anh làm công nhân tăng ca. Họ ít khi gặp nhau. Nhưng đều hiểu lý do.

Năm ngoái, vì ít việc, họ về quê sớm. Khi quay lại, tiền gần như cạn. Năm nay, họ chọn ở lại làm thêm. Mỗi giờ tăng ca thêm vài chục nghìn đồng. Cộng dồn mới đủ tiền vé xe và quà Tết.

Đó là lựa chọn phổ biến của nhiều lao động nhập cư. Về muộn hơn một chút. Nhưng chủ động hơn về tài chính.

Gánh hàng rong và mạng lưới hỗ trợ phi chính thức

Dịp cuối năm, anh Sang cùng nhiều công nhân xa nhà gắng làm thêm từng giờ để có tiền về quê ăn Tết. (Ảnh: Chụp màn hình/Tuổi Trẻ)

Chị Nguyễn Thị Duyên bán trái cây cắt sẵn từ sáng đến khuya. Ngày bắt đầu lúc 4h sáng ở chợ đầu mối. Kết thúc khi phố đã vắng. Quê chị ở Hà Tĩnh vừa chịu bão lũ nặng. Mất mát lớn. Nhưng chị vẫn bám trụ.

Cũng trong nhóm lao động phi chính thức, chị Trần Thị Thiện bán vé số dạo, chăm con chạy thận. Khi khó khăn, chị nhận được sự giúp đỡ từ chủ đại lý. Những mối quan hệ nhỏ nhưng bền bỉ giúp họ vượt qua giai đoạn chật vật.

Về sớm để giảm áp lực chi phí

Nhiều người chọn đặt vé xe từ sớm. Có người về trước Tết nửa tháng. Giá vé rẻ hơn. Ít áp lực hơn. Đổi lại là thời gian nghỉ dài hơn ở quê. Nhưng với họ, tiết kiệm được vài trăm nghìn cũng là thêm một khoản cho gia đình.

Câu chuyện Tết xa quê cho thấy đời sống của lao động nhập cư vẫn còn nhiều bấp bênh. Thu nhập phụ thuộc sức khỏe. Chi phí khó giảm. Nhưng trong khó khăn, họ vẫn giữ tinh thần chủ động. Tính toán. Và hướng về gia đình.

Tết, với họ, không chỉ là ngày lễ. Đó là đích đến của cả một năm nỗ lực.

Theo: Tuổi Trẻ