Tuổi thơ khắc nghiệt của thủ khoa người Mường và nỗi trăn trở “bán bò đi học”

Từ bản làng nghèo ở Phú Thọ, thủ khoa người Mường Hà Thị Ánh Tuyết vượt qua tuổi thơ khắc nghiệt, mang theo trăn trở “bán bò đi học” của đồng bào vùng cao.

Từ bản làng nghèo đến danh hiệu thủ khoa xuất sắc

Hà Thị Ánh Tuyết, nữ sinh dân tộc Mường đến từ huyện Tân Sơn (Phú Thọ), đã trở thành thủ khoa ngành Kinh tế giáo dục vùng dân tộc thiểu số của Học viện Dân tộc năm 2025. Không chỉ đạt thành tích học tập nổi bật, Tuyết còn là một trong những sinh viên dân tộc thiểu số xuất sắc tiêu biểu được Bộ Dân tộc và Tôn giáo tuyên dương.

Trong suốt quá trình học tập, Ánh Tuyết luôn duy trì kết quả cao, tích cực tham gia công tác Đoàn, từng giữ vai trò Bí thư lâm thời chi đoàn và Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Học viện. Đặc biệt, em còn chủ nhiệm đề tài nghiên cứu khoa học về thực trạng học sinh dân tộc thiểu số bỏ học, đạt giải nhì cấp trường, cho thấy sự kết hợp hài hòa giữa tri thức và trách nhiệm xã hội.

Tuổi thơ khắc nghiệt và nỗi ám ảnh “bán bò đi học”

Không chỉ học tốt, Tuyết còn là gương mặt năng động trong các hoạt động phong trào.
(Ảnh: Chụp màn hình/ Dân trí)

Sinh ra trong một gia đình khó khăn, bố mất sớm, mẹ Ánh Tuyết một mình gánh vác kinh tế gia đình bằng những công việc lao động nặng nhọc. Tuổi thơ của em gắn liền với những thiếu thốn vật chất và nỗi lo cơm áo thường trực. Tại quê hương em, chuyện cha mẹ bán bò, bán tài sản lớn nhất trong nhà để lo tiền cho con đi học không phải là hiếm.

Hình ảnh ấy ám ảnh Ánh Tuyết suốt những năm tháng đến trường. Với nhiều gia đình dân tộc thiểu số, việc cho con học tiếp đồng nghĩa với việc mất đi sức lao động và chấp nhận rủi ro kinh tế. Chính những trải nghiệm này đã hun đúc trong em khát vọng học tập và mong muốn góp phần thay đổi cách nhìn về giáo dục ở vùng cao

Trăn trở về giáo dục vùng dân tộc thiểu số

Từ thực tế cuộc sống, Ánh Tuyết cho rằng rào cản lớn nhất của giáo dục vùng dân tộc thiểu số không chỉ là điều kiện kinh tế mà còn là tư duy. Nhiều gia đình vẫn lo ngại “học cao nhưng không chắc có việc làm”, dẫn đến việc con trẻ sớm bỏ học để phụ giúp gia đình.

Theo nữ thủ khoa, giáo dục chỉ thực sự bền vững khi gắn với sinh kế và nhu cầu thực tế của địa phương. Việc kết hợp giáo dục với nông nghiệp công nghệ cao, du lịch cộng đồng, chuyển đổi số và đào tạo nguồn nhân lực tại chỗ sẽ giúp người dân thấy rõ lợi ích thiết thực của con chữ.

Theo: Dân trí