Suốt hơn một thập kỷ gắn bó với nghề bốc mộ, ông Dân làm việc lặng lẽ trong đêm, tuân thủ nghi thức khắt khe và coi trọng chữ tâm hơn tiền bạc.
- Trọng tài lên tiếng xin lỗi đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam sau chung kết SEA Games 33
- Ai Cập xác nhận 14 công dân thiệt mạng trong vụ chìm thuyền di cư tới Hy Lạp
- Ung thư buồng trứng ở thiếu nữ 14 tuổi, ca bệnh hiếm gặp gây lo ngại
Bén duyên với nghề bốc mộ giữa nhiều nỗi sợ
Ông Dân, quê vùng “xứ chè”, đến với nghề bốc mộ một cách tình cờ. Lần đầu nhận việc, nhiều người chứng kiến tỏ ra bất ngờ vì ông làm rất bình tĩnh, không run tay. Sự tận tâm của ông khiến gia chủ hài lòng và dần được giới thiệu thêm việc.
Những ngày đầu theo nghề không hề dễ dàng. Không đội nhóm, không người hỗ trợ, ông một mình đảm nhiệm mọi khâu, từ đào huyệt đến sắp xếp hài cốt. Có thời điểm, ông bốc liền ba ngôi mộ trong một đêm, hoàn toàn làm một mình.
Công việc chủ yếu diễn ra ban đêm nên nỗi sợ là điều khó tránh. Ông từng muốn tìm người làm chung nhưng nhiều người e ngại. Suốt nhiều năm, ông vẫn lặng lẽ làm một mình trước khi rủ thêm được hai người “hợp vía”.
Cuối năm là thời điểm cao điểm của nghề. Có tháng, ông tham gia bốc hơn 30 ngôi mộ, nhiều đêm làm liên tiếp 4–5 ca. Khi các gia đình chọn trùng giờ, cả đội phải chia nhau làm để kịp thời gian đã định.
Những quy tắc nghiêm ngặt và chữ tâm với người đã khuất
Theo ông Dân, giờ giấc là nguyên tắc bắt buộc. Gia chủ chọn giờ nào, người làm nghề phải có mặt đúng giờ đó, dù là nửa đêm hay rạng sáng. Đây vừa là nghi thức tâm linh, vừa thể hiện sự tôn trọng.
Thứ tự nhặt và sắp xếp hài cốt cũng không được làm tùy tiện. Hài cốt phải nhặt theo trình tự từ đầu xuống chân. Các cặp xương phải đặt đúng vị trí, không được thiếu sót dù là mẩu nhỏ.
Một nguyên tắc khác là tư thế sắp xếp hài cốt trong tiểu, thường gọi là “đầu gối vượt mang tai”. Theo quan niệm dân gian, làm đúng thế thì gia đình mới an tâm.

Trước khi xếp vào tiểu, hài cốt được rửa bằng nước gừng, sả và hoa hồi để làm sạch và giảm mùi. Sau đó, hài cốt được bọc kỹ, đặt vào tiểu và quách để gia đình an táng tại nơi mới.
Ông Dân cho biết mỗi vùng có phong tục bốc mộ khác nhau. Có nơi phải bốc từ chân lên đầu, có nơi trình tự hoàn toàn ngược lại. Người làm nghề buộc phải tìm hiểu kỹ để làm đúng lệ địa phương.
Với ông, nguyên tắc quan trọng nhất là không bỏ dở công việc. Dù gặp ca khó hay chỉ còn một mình giữa nghĩa địa, ông vẫn làm đến cùng. Ông coi đó là trách nhiệm và cũng là cách “làm phúc”.
Thu nhập mỗi ca vài triệu đồng, chia cho cả đội, nhưng ông không xem đây là nguồn sống chính. Ban ngày ông làm phụ hồ, ban đêm nếu có người nhờ thì đi bốc mộ. Với ông, điều quan trọng nhất là làm nghề bằng cái tâm để lòng được yên.
Theo: VietNam Net
