THÁI NGUYÊN – Sự yêu thương, bao dung và đồng hành của người cha dượng đã giúp Nguyễn Thị Hải Yến vượt qua mặc cảm tuổi thơ, tìm lại sự tự tin và cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc gia đình.
- Công an làm rõ cách Metaland dựng bẫy hợp đồng kỳ nghỉ
- Bắt 2 người sản xuất nước yến giả, thu hơn 360.000 sản phẩm ở Vĩnh Long
- Gần 1.300ha lúa hè thu ở Nghệ An thiếu nước, ruộng nứt toác giữa hạn hán
Nguyễn Thị Hải Yến, quê ở phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên, hiện 23 tuổi, cho biết cô từng trải qua hai giai đoạn cuộc sống hoàn toàn khác biệt. Sau biến cố cha mẹ ly hôn từ khi mới 3 tuổi, Yến lớn lên với cảm giác thiếu thốn tình cảm và luôn mong muốn có một mái ấm trọn vẹn. Những năm thơ ấu của Yến gắn với những lần chuyển nơi ở giữa gia đình bên nội và mẹ. Khi cả cha và mẹ đều xây dựng cuộc sống riêng, cô càng cảm nhận rõ sự cô đơn và khoảng trống trong tâm hồn.
Yến từng có thời gian sống cùng cha và mẹ kế. Dù được cha quan tâm, cô vẫn cảm thấy cuộc sống thiếu đi một điều quan trọng, khiến bản thân trở nên tự ti và nhiều lúc mất phương hướng. Khi gần 10 tuổi, mẹ Yến tái hôn và chuyển về Sóc Sơn, Hà Nội sinh sống. Dù đã gặp cha dượng vài lần, cô vẫn xem ông là một người xa lạ và chưa thể cất tiếng gọi “bố” như mong muốn của mẹ.
Bước ngoặt xảy ra vào năm Yến 15 tuổi, thời điểm chuẩn bị thi vào lớp 10. Dù nhà cách xa hàng chục kilômét, cha dượng vẫn tự lái xe về quê đưa cô đi thi với mong muốn tiếp thêm sự tự tin cho con gái. Yến nhớ lại: “Nhà tôi và nhà dượng cách nhau mấy chục km nhưng dượng vẫn lái xe về tận quê để đưa tôi đi thi vào cấp ba. Dượng bảo, dượng muốn làm chỗ dựa để tôi tự tin thi tốt”.
Chính trong ngày hôm đó, lần đầu tiên cô gọi ông bằng tiếng “bố”. Sự ngượng ngùng ban đầu dần được thay thế bằng tình cảm chân thành và sự gắn bó thực sự giữa hai cha con. Cũng trong năm ấy, mẹ và cha dượng mong muốn đón Yến về sống chung. Dù vui mừng, cô vẫn lo lắng sự xuất hiện của mình sẽ ảnh hưởng đến gia đình nhỏ khi cha mẹ đã có hai người con chung.
Nhận thấy tâm trạng của con gái, cha dượng liên tục động viên và khẳng định sẽ chăm lo cho cô đến khi có thể tự lập. Ông mong Yến được sống trong môi trường ổn định để học tập và phát triển tốt hơn. Những ngày đầu chuyển về nhà mới không hề dễ dàng khi mọi thứ đều xa lạ. Yến nhiều lần bật khóc, nhưng chính sự kiên nhẫn, sẻ chia của cha dượng đã giúp cô dần hòa nhập và cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Từ đó đến nay, Yến luôn nhận được sự quan tâm đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Cha dượng nuôi cô ăn học hết bậc phổ thông, khuyến khích thi đại học và tin rằng tri thức sẽ giúp con gái thay đổi tương lai. Trong thời gian học đại học, vì không muốn cha mẹ vất vả, Yến vừa học vừa làm thêm. Khi biết con gái sụt cân vì áp lực học tập và công việc, cha dượng đã yêu cầu cô dừng làm thêm để tập trung cho việc học.
Không chỉ hỗ trợ chi phí sinh hoạt, ông còn thường xuyên cho thêm tiền tiêu vặt vì hiểu con gái có nhiều khoản chi cá nhân. Trong gia đình, ông chưa bao giờ phân biệt con riêng hay con chung mà luôn đối xử công bằng với tất cả các con. Yến kể rằng có lần cha dượng chủ động xin lỗi các con vì không thể thực hiện chuyến du lịch hè như đã hứa do công việc bận rộn. Sự tinh tế ấy khiến cô cảm nhận rõ hơn trách nhiệm và tình yêu thương mà ông dành cho gia đình.
Khi Yến bị sốt xuất huyết trong thời gian ở trọ tại Hà Nội, cha dượng liên tục gọi điện hỏi thăm và động viên. Có lần bệnh cũ tái phát, ông còn vượt quãng đường dài trong thời tiết giá rét để lên Thái Nguyên lấy thuốc cho con gái. Dù luôn biết ơn tình cảm nhận được, Yến từng tự tạo áp lực cho bản thân vì sợ không đáp lại được công lao nuôi dưỡng của cha dượng. Mỗi khi kết quả học tập hoặc công việc không như mong muốn, cô thường rơi vào trạng thái mất tự tin.
Nhận ra điều đó, cha dượng đã nhiều lần trò chuyện và động viên con gái. Câu nói cô nhớ nhất trong gần 10 năm qua là: “Con rất giỏi, hãy tự tin vào bản thân. Con cứ sống có chính kiến và thoải mái ước mơ, quan trọng là bố mẹ luôn yêu thương con”. Theo Yến, những lời động viên ấy đã giúp cô vượt qua mặc cảm từ quá khứ, học cách tin vào giá trị của bản thân và sống tích cực hơn. Đó cũng là món quà tinh thần quý giá nhất mà cha dượng dành cho cô.
Hiện nay, Yến sống và làm việc tại Hà Nội nhưng vẫn thường xuyên trở về thăm gia đình vào mỗi cuối tuần. Với cô, ngôi nhà có mẹ, cha dượng và các em chính là nơi bình yên nhất để trở về. Nhìn lại chặng đường đã qua, Yến cho rằng mình như được sống hai cuộc đời khác nhau. Nếu một tuổi thơ từng chất chứa nhiều buồn tủi và thiếu thốn tình cảm, thì quãng đời sau lại là hành trình được yêu thương, chở che và tìm thấy một mái ấm thực sự.
Thiên An (tổng hợp)
