Đến các ngôi làng người Kinh ở Trung Quốc, du khách ngỡ ngàng khi thấy hình ảnh áo dài, tiếng Việt và tiếng đàn bầu vô cùng thân thuộc.
- Mỹ phá hủy công sự Iran, giá dầu thế giới lập đỉnh mới
- Mỹ khẳng định đủ nguồn lực tài chính cho cuộc xung đột với Iran
- Ném đá trên cao tốc làm vỡ kính 4 xe ô tô
Ký ức lịch sử và nguồn cội của người Kinh vùng Đông Hưng

Chàng trai Vương Linh, 34 tuổi, đến từ Cao Bằng vừa có chuyến hành trình thú vị. Anh ghé thăm làng Vu Đầu thuộc thị trấn Giang Bình. Ngay đầu làng, anh bắt gặp tượng nam nữ mặc trang phục truyền thống Việt Nam. Linh vô cùng bất ngờ trước cảnh tượng quen thuộc này giữa lòng Trung Quốc. Một cụ bà 80 tuổi ngồi hiên nhà đã hỏi anh bằng tiếng mẹ đẻ. Bà cất tiếng hỏi anh là con nhà ai và đi đâu tới đây. Qua trò chuyện, Linh biết bà là người dân tộc Kinh sinh sống tại đây.
Tổ tiên của bà đã di cư đến vùng đất này từ 500 năm trước. Họ vốn là những ngư dân đến từ vùng Đồ Sơn và Quảng Ninh. Trải qua hơn 10 đời, cộng đồng này vẫn giữ được bản sắc của cha ông. Những ngôi làng như Sơn Tâm hay Vạn Vĩ luôn gợi nhớ về cội nguồn. Cảnh quan nơi đây có nhiều điểm tương đồng với làng quê Bắc Bộ Việt Nam. Bạn có thể thấy cây đa, giếng nước và cả những mái đình cổ kính.
Vương Linh cảm thấy sự thân thuộc hiện hữu trong từng nếp nhà và lối sống. Người dân địa phương luôn chào đón du khách bằng sự chân thành và cởi mở. Anh thường xuyên quay lại đây để tìm hiểu thêm về lịch sử dân tộc. Chuyến đi đầu năm nay đã để lại cho anh nhiều ấn tượng sâu sắc. Những tài liệu cổ bằng chữ Nôm vẫn được người dân lưu giữ cẩn thận. Tiếng Việt vẫn là ngôn ngữ giao tiếp chính trong đời sống hằng ngày.
Sức mạnh kinh tế và nhịp sống hiện đại nơi làng biển

Các ngôi làng của người Kinh chỉ cách biên giới Việt Nam khoảng hơn 20km. Từ cửa khẩu Móng Cái, du khách chỉ mất ít thời gian để di chuyển tới. Người Kinh tại Quảng Tây được xếp vào nhóm dân tộc thiểu số tại Trung Quốc. Tuy quy mô dân số không lớn nhưng kinh tế của họ lại rất phát triển. Sinh kế chính của người dân dựa vào nguồn tài nguyên biển vô cùng phong phú. Họ tập trung đánh bắt hải sản và nuôi trồng thủy sản theo quy mô lớn.
Hoạt động giao thương biên giới cũng mang lại nguồn thu nhập ổn định cho bà con. Nhờ vậy, mức sống của người Kinh thường cao hơn các nhóm dân cư khác. Hoạt động thương mại giữa hai nước diễn ra rất sôi động tại vùng biên. Chính quyền địa phương luôn tạo điều kiện để người dân phát triển kinh tế bền vững. Công tác bảo tồn di sản văn hóa cũng được quan tâm đúng mức hằng năm. Vương Linh nhận thấy sự thay đổi tích cực trong hạ tầng của những làng này.
Những ngôi nhà khang trang mọc lên sát nhau dọc theo bờ biển xanh ngắt. Phụ nữ trong làng thường đội nón lá khi đi chợ hoặc buôn bán nhỏ. Hình ảnh này khiến du khách cảm thấy như đang đứng giữa lòng Việt Nam. Sự tích cực hòa nhập giúp họ thích nghi tốt với môi trường sống mới. Tuy nhiên, họ chưa bao giờ lãng quên những giá trị truyền thống từ xa xưa. Sự thịnh vượng này là kết quả của quá trình lao động cần cù bền bỉ. Cộng đồng người Kinh luôn đoàn kết để cùng nhau phát triển và vươn lên.
Gìn giữ phong tục cổ truyền và hương vị ẩm thực Việt

Lễ hội truyền thống là một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần. Người dân vẫn duy trì các nghi thức rước thần và tế thần hằng năm. Họ cầu mong mưa thuận gió hòa để việc đánh bắt luôn được thuận lợi. Văn tế trong các buổi lễ vẫn sử dụng chữ Nôm và các bài khấn cổ. Các làn điệu dân ca và tiếng đàn bầu vẫn vang lên mỗi khi hội làn. Vương Linh vô cùng ấn tượng với mâm cơm của người dân nơi đây. Dù nằm trên đất khách nhưng bát nước mắm luôn xuất hiện trong bữa ăn.
Đây là gia vị không thể thiếu, mang đậm hồn cốt của ẩm thực Việt Nam. Trong một buổi lễ tại làng Vu Đầu, anh đã được mời dự tiệc. Mọi người ngồi xúm lại quanh mâm cỗ với món bánh đa xào thịt lợn. Lời mời ăn cơm giản dị khiến chàng trai Cao Bằng cảm thấy rất gần gũi. Sự mến khách của bà con là điều khiến anh vô cùng xúc động. Họ luôn sẵn lòng chia sẻ thức ăn và những câu chuyện về nguồn cội. Những âm thanh quen thuộc của tiếng Việt vang lên khắp các ngõ nhỏ vùng biên.
Trải qua nửa thiên niên kỷ, hồn Việt vẫn chảy trôi trong huyết quản mỗi người. Việc dạy chữ Nôm cho thế hệ trẻ vẫn được duy trì một cách tự nguyện. Các tài liệu về lịch sử dân tộc Kinh được lưu giữ như báu vật. Vương Linh tin rằng văn hóa sẽ là sợi dây kết nối bền chặt nhất. Những chuyến đi của anh góp phần quảng bá hình ảnh đặc biệt này. Hồn quê Việt vẫn mãi tỏa sáng nơi những ngôi làng ven biển Trung Quốc.
Theo: Báo Dân trí
