Ông bố 72 tuổi vượt 300km ra Hà Nội chăm cháu ngoại

HÀ NỘI – Ông Lương Khắc Thanh, 72 tuổi, từ Nghệ An ra ở nhà thông gia để chăm cháu ngoại, giúp con gái có thêm thời gian hồi phục và làm việc.

Chị Ánh Dương, 29 tuổi, sinh con trai đầu năm nay và ở nhà bố mẹ đẻ gần 6 tháng trước khi đưa con trở lại Hà Nội vào cuối tháng 7. Lo con nhỏ khó chăm khi chồng thường xuyên đi trực, công tác còn mẹ chồng đã 78 tuổi và đau xương khớp, ông Thanh quyết định đi hơn 300km cùng con gái để phụ chăm cháu.

Hai vợ chồng chị Dương từng tính thuê người giúp việc nhưng ông Thanh không đồng ý. Ông đã đồng hành với cháu từ khi mới lọt lòng và không yên tâm khi giao việc chăm sóc cho người ngoài.

Vợ ông Thanh cũng đã có tuổi và có một số bệnh nền nên ông chọn cách tự mình ra Hà Nội một thời gian. Chị Dương ban đầu lo bố phải thay đổi thói quen sinh hoạt, nhưng khi ông đã quyết, chị đồng ý.

Ở căn nhà khoảng 30m2 trên phố Nguyễn Thái Học, ông Thanh bắt đầu những việc trước đây thường do các bà đảm nhận. Ông bế cháu, ru ngủ, cho cháu uống sữa, đưa cháu đi chơi và giặt tay từng bộ quần áo.

Ông Thanh chăm sóc cháu nhỏ tại nhà thông gia ở Hà Nội. (Ảnh minh họa: TNM)

Cháu trai bị hăm do dùng bỉm nên ông quyết định “cai” bỉm cho cháu. Từ đó, việc chăm sóc cũng nhiều hơn khi ông phải thường xuyên thay rửa, vệ sinh cho bé.

Ban ngày ông trông cháu, còn ban đêm nhiều lần ông vẫn xuống khỏi tầng hai khi nghe tiếng cháu khóc. Có hôm, ông bế cháu gần 2 tiếng, đến lúc tay chân tê mỏi mới đặt cháu xuống.

Chị Dương chỉ định nhờ bố chăm con vào ban ngày, nhưng ông không giữ giới hạn ấy khi cháu cần người bế. Sự có mặt của ông giúp người mẹ trẻ vốn mới sinh con lần đầu giảm bớt việc nhà và có thêm thời gian làm việc online.

Chị Dương cho biết sức khỏe của mình không tốt, sau 6 tháng chăm con đã bị đau lưng và lệch xương vai. “Tôi mới chăm con 6 tháng mà đã bị gù lưng, lệch cả hai bên xương vai. Vì thế tôi biết bố cũng rất vất vả. Tôi vừa thấy mình may mắn, vừa thương bố”, chị Dương tâm sự.

Việc ông Thanh ra Hà Nội không phải lần đầu ông đi xa để chăm con. Trước đó, khi chị Dương từng bị đứt gân chân và ngất xỉu lúc đi học, ông lập tức đi tàu từ Nghệ An ra Hà Nội sau khi nhận tin.

“Bất cứ khi nào tôi cần, bố đều có mặt. Từ nhỏ đến lớn, bố luôn đồng hành cùng tôi”, chị nói.

Với ba cô con gái đã lập gia đình, ông Thanh vẫn giữ cách chăm sóc như khi các con còn nhỏ. Chị Dương nói bố là người cởi mở, tình cảm và luôn quan tâm đến các thành viên trong gia đình.

Ông cũng ít khi thể hiện cảm xúc bằng lời. Chị Dương cho biết mình chỉ nhìn thấy bố khóc hai lần, một lần khi ông nội chị qua đời năm 2004 và lần còn lại khi ông chứng kiến con gái gặp khó khăn trong hôn nhân, sau đó không may gặp tai nạn.

Trong căn nhà nhỏ, các thành viên chủ yếu sinh hoạt ở những không gian riêng để tránh bất tiện. Họ cùng ngồi ăn hoặc chơi với cháu khi có thời gian.

Vợ chồng chị Dương có thêm thời gian tập trung cho công việc khi có sự trợ giúp của ông Thanh. (Ảnh minh họa: TNM)

Chị Dương không giỏi nói những lời yêu thương trực tiếp với bố mẹ nên chọn cách ghi lại những khoảnh khắc gia đình bằng video. Những đoạn video về ông Thanh chăm cháu sau đó nhận được hàng nghìn lượt tương tác và nhiều bình luận từ người xem.

Một tài khoản viết: “Xem mà xúc động quá! Bố mẹ lúc nào cũng vậy, luôn dành mọi tình yêu thương cho con cái”.

Người xem có tài khoản Bình Minh bình luận: “Cha mẹ có thể không bao giờ kể mình đã hy sinh bao nhiêu cho con, nhưng chỉ cần con cần là lập tức có mặt. Mong những người con khi còn có bố mẹ bên cạnh hãy biết trân trọng, yêu thương và dành nhiều thời gian cho gia đình”.

Ông Thanh không xuất hiện trong câu chuyện bằng những lời nói lớn. Ông đi hơn 300km, ở nhà thông gia, tự giặt quần áo cho cháu, thức đêm khi nghe tiếng khóc và tiếp tục làm những việc giúp con gái bớt vất vả.

Với chị Dương, đó là cách người bố đã duy trì từ khi chị còn nhỏ: con cần thì ông có mặt. Lần này, sự có mặt ấy bắt đầu từ Nghệ An và kéo dài trong những ngày ông ở Hà Nội chăm cháu ngoại.

Nguyễn Liên (tổng hợp)