Từ cú ngã ở Hà Giang, Hương tìm thấy mái nhà Việt – Ấn

TP HCM – Hương Nguyễn và Amit Sambrekar từ một chuyến du lịch đã trở thành vợ chồng, vượt qua khoảng cách, khác biệt văn hóa và những năm tháng chờ visa để cùng xây dựng gia đình.

Cuối năm 2022, trong hành trình qua TP HCM, Hà Nội, Hà Giang và Hạ Long, Hương Nguyễn bị bong gân nặng sau một cú ngã nhưng Amit Sambrekar không bỏ cô lại phía sau mà cõng cô đi tiếp. Chính những ngày cùng nhau vượt qua bất tiện ấy khiến người đàn ông Ấn Độ nhận ra tình cảm của mình, dù Hương khi đó vẫn không muốn yêu người kém tuổi và cũng không tin vào chuyện yêu xa.

Sau chuyến đi 10 ngày, Amit trở lại Ireland, còn Hương ở Việt Nam và cố giữ khoảng cách với mối quan hệ mới bắt đầu. Cô hai lần xin visa du lịch Ireland để tận mắt nhìn cuộc sống của Amit trước khi quyết định, nhưng cả hai hồ sơ đều bị từ chối.

“Nếu ngay cả việc gặp nhau cũng không có lời giải, có lẽ chúng ta không có duyên”, Hương nói và đề nghị dừng lại.

Khoảng thời gian ấy, Amit rơi vào khủng hoảng. “Mỗi ngày đi làm, tôi chỉ ngồi viết code, còn tâm trí đã bay về Việt Nam”, anh kể.

Hai tháng sau, Amit chủ động liên lạc lại nhưng Hương vẫn cự tuyệt vì khi ấy cô đã 34 tuổi và không muốn bắt đầu một mối quan hệ chưa biết sẽ đi về đâu. Đến tháng 9/2023, đúng dịp sinh nhật Hương, Amit bay sang TP HCM để nói “khoảng cách hay visa không phải là lý do để mình bỏ nhau”, và sự kiên định ấy khiến cô nhận lời yêu.

Khi khoảng cách địa lý dần được chấp nhận, gia đình lại trở thành thử thách tiếp theo. Cha mẹ Hương lo con gái bước vào một nền văn hóa quá khác biệt, còn gia đình Amit theo đạo Hindu nên sự khác biệt tôn giáo cũng khiến chuyện tình của họ gặp trở ngại.

Cha Amit từng nói qua điện thoại: “Hết con gái rồi hay sao mà lại chọn cô gái đó?”. Amit gọi quãng thời gian ấy là những ngày “cay đắng nhất”, nhưng anh không chọn cách phản ứng tiêu cực mà kiên nhẫn kể với cha mẹ về sự ấm áp của gia đình Hương và cách cô tôn trọng văn hóa Ấn Độ.

Hương Nguyễn và chồng người Ấn Độ cùng tận hưởng kỳ trăng mật tại Indonesia.
(Ảnh minh họa: TNM)

Dịp Tết 2024, Amit sang Việt Nam gặp gia đình Hương. Đến tháng 6/2024, Hương sang Ấn Độ, để rồi cha mẹ Amit dần nhìn thấy phía sau những khác biệt về tôn giáo và văn hóa vẫn là sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình.

“Bố mẹ tôi nhận ra tôn giáo, văn hóa có thể khác, nhưng tình yêu thương gia đình thì ở đâu cũng giống nhau”, Amit nói.

Sau khi nhận được sự đồng ý của hai bên gia đình, Hương và Amit tổ chức đám cưới tại Việt Nam vào tháng 11/2024, rồi tiếp tục làm lễ tại Ấn Độ vào tháng 6/2025. Họ vẫn phải sống xa nhau để chờ visa bảo lãnh diện đoàn tụ.

Tháng 12/2025, trong chuyến về thăm nhà chồng, Hương phát hiện mình mang thai. Việc chuẩn bị làm mẹ lần đầu ở tuổi 37 trong lúc hồ sơ bảo lãnh chưa có kết quả khiến cô lo lắng đến mức đưa ra “tối hậu thư” với chồng: “Nếu đến ngày sinh mà visa chưa duyệt, anh phải bỏ việc để về Việt Nam”.

Hai ngày sau, kết quả visa đến. “Lúc nhận kết quả, tim tôi đập, chân run, cảm giác kịch tính còn hơn cả khi biết tin có em bé”, Hương nhớ lại.

Tháng 5/2026, Hương sang Ireland đoàn tụ với chồng, kết thúc những năm tháng hai người đi về giữa ba quốc gia. Ở tuổi 37, cô bắt đầu cuộc sống riêng trong một căn nhà cùng Amit và không tiếc quyết định rời Việt Nam.

“Tôi thấy mình may mắn vì đã có 37 cái Tết bên cha mẹ trước khi bắt đầu một cuộc sống của riêng mình”, cô nói.

Những ngày giữa tháng 8, đôi vợ chồng Việt – Ấn chuẩn bị căn phòng cho con gái. Amit tự tay lắp chiếc nôi, dán tranh lên tường và giặt từng bộ quần áo nhỏ, trong khi Hương nhìn chồng và mỉm cười.

“Cảm giác hiện tại giống như khoảnh khắc tôi tựa vào lưng anh giữa dốc núi Hà Giang ba năm trước, chốc chốc anh lại ngoái nhìn và nói: ‘Cứ thả lỏng, tin tưởng ở anh'”, cô kể.

Từ cú ngã khiến Hương không thể tự bước đi, một hành động cõng người tưởng như chỉ thuộc về những ngày còn lại của chuyến du lịch đã trở thành ký ức mở đầu cho một gia đình Việt – Ấn.

Nguyên Hương (tổng hợp)