Sau một tháng lên thành phố trông cháu, người mẹ nghỉ hưu muốn trở về quê

Hà Nội – Những ngày đầu lên thành phố trông cháu, người mẹ nghỉ hưu thấy cuộc sống mới vẫn nhẹ nhàng. Nhưng sau hơn một tháng, bà bắt đầu nhận ra nhiều việc trong gia đình đang dần trở thành phần việc của mình.

Vừa nghỉ hưu được vài ngày, bà nhận lời lên thành phố sống cùng con trai để trông cháu. Con trai nói vợ chồng đều đi làm cả ngày, trong khi ông bà ngoại ở xa nên cần bà hỗ trợ.

Ở quê, bà vốn cũng nghĩ cuộc sống sau nghỉ hưu sẽ có phần buồn tẻ. Vì vậy, bà thu xếp quần áo, mang theo ít rau và trứng gà rồi lên thành phố.

Những ngày đầu trôi qua trong nhịp sinh hoạt quen thuộc của một gia đình có con nhỏ. Buổi sáng, bà nấu cháo hoặc rang cơm cho cháu rồi đưa cháu đi học. Về nhà, bà quét dọn, giặt giũ và chuẩn bị bữa ăn. Chiều đến, bà đi đón cháu. Tối lại cùng con cháu ăn cơm, trò chuyện rồi nghỉ ngơi. Bà nghĩ mình vẫn còn khỏe nên giúp được con ngày nào hay ngày ấy.

Nhưng sau hơn một tháng, những công việc ban đầu vốn được xem là giúp đỡ bắt đầu xuất hiện với tần suất khác. Nấu ăn, dọn dẹp, đi chợ rồi những khoản chi tiêu trong nhà đều dần nằm trong phần việc của bà.

Con dâu gần như không đưa tiền để bà trang trải những khoản này. Trong khi đó, tiền lương hưu của bà không nhiều nhưng vẫn phải dùng để mua thức ăn, rau củ, thịt cá, sữa cho cháu và những khoản lặt vặt khác.

Mỗi sáng trước khi đi làm, con dâu vẫn thường dặn bà hôm đó nên mua gì. Có hôm, bà được nhắc đến cửa hàng bán thịt cá tươi hoặc nơi có rau ngon.

Một lần khác, con dâu còn dặn bà mua đúng loại cá hôm trước vì cháu thích ăn. Bà ghi nhớ những lời dặn ấy rồi tự bỏ tiền ra mua. Ban đầu, bà nghĩ các con có thể bận rộn nên quên đưa tiền. Nhưng chuyện lặp lại nhiều lần khiến bà bắt đầu nhìn sự việc khác đi. Bà có cảm giác các con đã mặc nhiên xem tiền của mình như một phần tiền sinh hoạt chung.

Có lần trường của cháu thông báo thu tiền đồng phục. Con dâu nhờ bà tiện đường đón cháu thì ghé nộp giúp. Bà không được đưa tiền trước. Khi nhắc lại, bà được bảo cứ đóng trước để cháu kịp nhận đồng phục, sau đó con sẽ gửi lại. Một tuần trôi qua nhưng khoản tiền ấy vẫn chưa được hoàn lại.

Lúc này, điều khiến bà mệt mỏi không còn chỉ là những việc phải làm trong ngày. Bà bắt đầu thấy cuộc sống sau nghỉ hưu đang đi theo một hướng khác với điều mình từng nghĩ.

Bà muốn những năm tháng còn lại được sống nhẹ nhàng hơn. Nhưng ở thành phố, bà lại có cảm giác mình giống một người làm việc nhà không lương, trong khi một phần chi phí sinh hoạt cũng do chính mình chi trả.

Bà thương con và thương cháu. Tuy nhiên, sự thương yêu ấy khiến bà nhận ra rằng nếu không đặt ra giới hạn, sự giúp đỡ có thể tiếp tục kéo dài theo cách khiến chính mình mệt mỏi.

Căn nhà dưới quê vì thế lại trở thành nơi bà nghĩ đến nhiều hơn.

Bà cho biết có thể cuối tuần này sẽ nói với con trai rằng mình muốn trở về quê. Nếu các con vẫn cần người trông cháu, họ có thể tìm một cách khác.

Sau hơn một tháng sống cùng con cháu, điều bà nhận ra không nằm ở chuyện thành phố hay quê nhà. Đó là khoảng cách giữa việc lên giúp con một thời gian và việc một người lớn tuổi dần trở thành người gánh phần lớn công việc sinh hoạt của cả gia đình.

Hoàng Lan (tổng hợp)