Khi con cái lớn lên, có gia đình và những mối bận tâm riêng, cha mẹ có thể không còn là trung tâm trong cuộc sống của chúng như trước.
- Thái Nguyên sắp xếp lại trường học, giữ điểm trường cho học sinh
- Lý do để bạn không từ bỏ cuộc sống của mình!
- Chủ nhà xe giấu xác hổ trên nóc xe, lĩnh 3 năm tù
Cả đời dành phần tốt nhất cho con, nhiều cha mẹ vẫn mong một ngày nhận lại sự quan tâm tương xứng. Nhưng khi con trưởng thành, thế giới của chúng mở rộng và cha mẹ đôi khi phải học cách đứng lùi lại.
Tuổi thơ của một đứa trẻ thường gắn với sự có mặt của cha mẹ trong từng việc nhỏ. Khi con còn bé, cha mẹ lo chuyện ăn mặc, học hành. Khi con lớn, họ lại lo con gặp khó khăn trên đường đời.
Con đi làm, cha mẹ nghĩ đến tiền đồ. Con lập gia đình, nỗi lo chuyển sang chuyện mưu sinh và cuộc sống riêng của con. Những năm tháng ấy cứ thế trôi qua trong sự hy sinh mà nhiều khi cha mẹ không tính toán phần mình nhận lại.
Có người thắt lưng buộc bụng, gom góp từng đồng để con được học hành và lập nghiệp. Họ tiếp tục hỗ trợ khi con dựng vợ, gả chồng hoặc gặp lúc khó khăn.
Trong suy nghĩ của nhiều bậc cha mẹ, những gì mình trao đi rồi sẽ được con thấu hiểu khi trưởng thành. Họ tin đứa trẻ được chính tay mình nuôi dưỡng sẽ biết hiếu thuận và luôn hướng về gia đình.
Nhưng đến một thời điểm, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Con có công việc, gia đình nhỏ và những mối quan hệ riêng. Thế giới của con rộng hơn, trong khi thế giới của cha mẹ có thể thu hẹp lại.
Những cuộc gọi có thể thưa dần. Những lần trở về nhà cũng không còn thường xuyên như trước. Những lời nhắc nhở từng được xem là quen thuộc đôi khi lại trở thành điều khiến người con cảm thấy phiền.
Có người chỉ tìm về khi gặp khó khăn. Khi cuộc sống ổn định, khoảng cách lại xuất hiện. Sự hỗ trợ của cha mẹ đôi lúc được xem như điều hiển nhiên, đến khi không đáp ứng đúng mong muốn, nó lại trở thành nguyên nhân của trách móc.
Những thay đổi ấy không nhất thiết bắt nguồn từ sự bất hiếu. Đó có thể là một phần của quá trình mỗi người bước vào cuộc sống riêng.
Tình thương của cha mẹ thường bắt đầu từ việc chăm sóc và bảo vệ con mà không đặt nặng chuyện được nhận lại. Trong khi đó, sự quan tâm của con cái nhiều khi phụ thuộc vào hoàn cảnh, tâm trạng và những lựa chọn trong cuộc sống.
Cha mẹ có thể dành nhiều năm tháng và cả nguồn lực của mình để nâng đỡ con. Nhưng khi trưởng thành, con phải dành phần lớn thời gian cho công việc, gia đình và những mối quan hệ bên ngoài.
Sự khác biệt ấy khiến nhiều người bước vào tuổi trung niên bắt đầu nhìn lại cách mình đã sống.
Nuôi con vẫn là trách nhiệm của cha mẹ. Nhưng trách nhiệm ấy không nhất thiết đồng nghĩa với việc đem toàn bộ cuộc đời và tuổi già đặt vào tương lai của con.
Làm hết phần trách nhiệm của mình, không thẹn với lương tâm có thể đã là điều cần thiết. Phần còn lại là học cách giữ lại một cuộc sống cho chính mình.
Cha mẹ có thể tiếp tục yêu thương và giúp đỡ con, nhưng cũng cần chăm sóc sức khỏe, tích lũy tài chính và duy trì những niềm vui riêng.
Khi con đã có cuộc sống của mình, cha mẹ cũng cần có một thế giới của riêng mình.
Đó không phải là sự xa cách. Đó là cách để tình yêu thương không trở thành sự chờ đợi một cuộc đền đáp.
Và khi tuổi già đến, điểm tựa đáng tin cậy nhất không chỉ nằm ở những người mình đã nuôi lớn, mà còn ở khả năng mỗi người biết giữ gìn chính mình.
Hoàng Lan (tổng hợp)
